Trì Ngư… chính là xuất hiện quãng thời gian .
Nàng nóng nảy như ớt hiểm, đầu gặp mặt xối xả mắng :
“Ngươi ngu ngốc đến !”
“Bọn chúng sai gì cũng , bảo việc thì việc, bảo c.h.ế.t ngươi cũng c.h.ế.t chắc?!”
Ta chậm chạp giơ tay hiệu.
Trì Ngư liếc , bĩu môi:
“Không hiểu.”
Thế nhưng điều đó chẳng hề cản trở nàng kéo phắt , hùng hổ xông tới đám cung nữ mà cãi vã:
“Các ngươi dựa cái gì đẩy hết việc cho nàng!”
“Lười đến mức trong m.ô.n.g cũng mọc giòi ?!”
“Ít bắt nạt khác một chút thì c.h.ế.t hả?!”
“Để bắt gặp thêm nữa, liền bẩm ma ma, tống cổ cả lũ tiện nhân các ngươi khỏi Vĩnh Hạng!”
Có cung nữ tức giận quát :
“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, ngươi dám mắng ai!”
“Tin xé nát cái miệng thối của ngươi !”
Nàng dứt lời xông lên, vung tay định tát Trì Ngư!
Chính lúc mới nhận .
Miệng lưỡi Trì Ngư tuy sắc bén, song đ.á.n.h .
Người nàng nhỏ, sức yếu, cung nữ túm c.h.ặ.t, chẳng cách nào giãy thoát.
Thế mà miệng vẫn ngừng c.h.ử.i.
Thấy bàn tay sắp giáng xuống mặt Trì Ngư, chẳng kịp nghĩ ngợi, lao vọt tới, tung một cước đá văng ả cung nữ ngã nhào xuống đất!
Ta tung cước, đá đến mức ả cung nữ ngất lịm tại chỗ.
Thế là cùng Trì Ngư đều ma ma mắng cho một trận.
Lại còn phạt giặt cả một thùng y phục lớn.
Đến tận đêm mới lê bước trở về.
Trăng sáng thưa, tiểu lộ vắng tanh.
Trì Ngư bên cạnh , ấp úng hồi lâu, rốt cuộc mới gượng gạo thốt nên lời:
“Ta ngươi… ngươi thể chuyện.”
“Không nên ngươi như .”
“Chỉ là tức vì ngươi quá mềm yếu, ai sai gì cũng chịu.”
“ nghĩ … ngươi cũng thật đáng thương.”
“Thôi bỏ .”
“Từ nay về , che chở cho ngươi!”
“Ta gọi là Trì Ngư.”
“Còn ngươi tên chi?”
Ta cố sức hiệu cho nàng hiểu.
Trì Ngư tròn mắt , lắc đầu:
“Ta chữ.”
“……”
“Không !”
Nàng bật , khoát tay.
“Vậy cứ gọi ngươi là Tiểu Nha nhé, Tiểu ——”
“Khương… Chiếu.”
Đã quá lâu từng mở miệng, thanh âm khàn đặc, méo mó khó , đến chính cũng thấy buồn .
Trì Ngư .
Hai mắt nàng lập tức mở to:
“Ngươi ?!”
“Ta gọi là…”
Ta chậm chạp nhả từng chữ:
“Khương Chiếu.”
“Khương Chiếu.”
17
Vậy là cùng Trì Ngư trở thành bằng hữu.
Bằng hữu thiết.
Dẫu công việc vẫn là những việc nặng nề nhất, song chí ít còn gánh thêm phần của kẻ khác.
Nhờ thế, rốt cuộc cũng đôi chút nhàn hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-chuoc-a-ta-tat-han-hai-cai-truoc-da/7.html.]
Những lúc rảnh rỗi, thường thất thần.
Thế nhưng dần dần, trống lấp đầy bởi tiếng lải nhải dứt của một .
Trì Ngư :
“Đám thái giám thật đáng ghét, lũ mắt ch.ó coi thường khác!”
“Đợi ngày ngóc đầu lên , nhất định dạy dỗ chúng một trận!”
Trì Ngư :
“Khương Chiếu, ngươi bảo xem, đến bao giờ chúng mới rời khỏi nơi quỷ quái ?”
Trì Ngư :
“Hôm nay trông thấy một con cẩu nhỏ, của ai chạy lạc ngoài, đáng yêu vô cùng!”
Trì Ngư :
“Quý nhân ban thưởng cho nửa quả dưa hấu, chia ngươi một nửa nhé!”
Nàng giống hệt một tên cường đạo.
Ào ào xông đời , mang theo bao lời vụn vặt, bao chuyện linh tinh, cùng tất cả những thứ mới lạ nàng , ép cùng , cùng nhận, cùng chia sẻ.
“Thế là : ‘Ừm, đồ hoạn quan ch.ó má.’
Ta : ‘Nhanh thôi.’
Ta : ‘Giá mà chúng thể nuôi ch.ó thì .’
Ta : ‘Quả dưa hấu ngon lắm.’”
Có bằng hữu bên cạnh, hai năm ròng rã cũng lặng lẽ trôi qua như thế.
một ngày nọ, Trì Ngư bỗng chạy đến, nắm lấy tay , ánh mắt sáng rực:
“A Chiếu, chúng thật sự sắp rời khỏi nơi !”
“Ta gặp Tấn vương điện hạ.”
“Ngài … ngài thích , đón vương phủ!”
“Ngài thật .”
“Ta bảo còn một , ngài liền thể cùng đón phủ hưởng phúc ——”
“Ta sắp đổi đời , A Chiếu!”
“Sau chúng cần những việc nặng nhọc nữa!”
“Muối tinh ăn bao nhiêu liền bấy nhiêu!”
Nàng vui mừng đến mức tựa như một cơn gió nhỏ.
“Chuyện … gì đó ——”
Ta vội vươn tay, giữ lấy ống tay áo nàng.
Thế nhưng… kịp.
Bóng lưng Trì Ngư nhẹ bẫng, tung tăng như chim nhỏ.
Vì , đành nuốt xuống đầy bụng nghi hoặc, tự nhủ với lòng:
Biết vị Tấn vương … thật sự là .
Biết … ——
18
Không .
Hai ngày , Trì Ngư trở về.
nàng đổi khác.
Ánh mắt rã rời, thần trí hoảng loạn, chỉ ôm mặt nức nở.
Đêm khuya vắng lặng, nàng túm c.h.ặ.t lấy , đến đứt quãng thở:
“Ngài cần nữa…”
“A Chiếu… ngài thể đối xử với như ?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Ngài chiếm lấy thể , lưng liền vứt bỏ …”
“Ta còn tưởng thể đưa ngươi cùng rời khỏi nơi , cùng sống những ngày …”
“Phải đây…”
“Ta xong … thật sự xong …”
Nàng vùi mặt lòng , suốt nửa đêm.
Ta chỉ lặng lẽ vỗ về, nhẹ tay vuốt lưng nàng.
Không rõ từ lúc nào, cả hai đều trong cơn mệt mỏi rã rời.
Đến khi tỉnh …
Bên cạnh còn bóng dáng nàng nữa.
Ta hoảng hốt lao ngoài, gặp ai cũng hỏi, gặp ai cũng tìm.
… chẳng thấy Trì Ngư .
Nàng gieo xuống hồ.
Tựa như một giọt nước tan đại dương, lặng lẽ đến mức gợn nổi một vòng sóng.