CỬA HÀNG NGƯỜI GIẤY 7: CHỊ EM TRANH CHỒNG

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tò mò hỏi âm hồn bên cạnh: "Trận pháp chuyên để ngăn chặn loại hồn thể cấp thấp như cô, cô ?"

 

Giây tiếp theo, Tào Tiểu Tinh đột ngột lao thẳng cửa, mỗi va chạm, từ đồng tiền b.ắ.n một đạo kim quang, kim quang đánh hồn phách của cô , khiến hồn phách suy yếu và trong suốt một phần. 

 

vội vàng ngăn cô : "Cô đừng đ.â.m nữa! Lần đ.â.m coi như cô may mắn. Bây giờ hồn thể của cô suy yếu, chừng lúc nào đó sẽ đ.â.m đến hồn bay phách tán mất." 

 

vẽ chín đạo phù ấn trung che đồng tiền, tạm thời thể tùy ý , lúc mới kéo Tào Tiểu Tinh nhà.

 

Nhà lớn, trang trí cũng hiện đại, nhưng vẫn phát hiện nhiều trận pháp trong nhà. 

 

Trên chậu trúc phú quý ở bệ cửa sổ treo một chuỗi đồng tiền, trông vẻ là đồ trang trí bình thường nhất, nhưng đồng tiền khai quang. 

 

Ở huyền quan cửa đặt một chậu cây lan ý thanh lọc khí, trong đất chậu hoa trộn lẫn tro hương của đạo quán. 

 

Lợi hại nhất kể đến gạch lát sàn nhà, thoạt là phong cách thủy mặc đen trắng theo quy tắc, chỗ liền , chỗ đứt đoạn. Nếu đoán sai, chỗ đứt đoạn chỉ là giấu gạch xuống đất, nhưng vẫn thể cùng với gạch mặt đất tạo thành một hoa văn, là một trận bát quái khổng lồ.

 

Không ít dùng trận bát quái để trấn trạch, để cân bằng sinh tử, đều sẽ đổi thành bảy cửa sinh, một cửa tử. 

 

trận bát quái mặt đất là bảy cửa tử, một cửa sinh. Người sống ở đây lâu ngày sẽ tử khí bao trùm, liên tục gặp chuyện ngoài ý

 

đánh giá xung quanh, tự lẩm bẩm: "Người sống trong căn nhà , tai họa ngừng, tài lộc khó , là ai cố ý, thợ trang trí lừa."

 

"Trước đây cô sống ở đây ?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cua-hang-nguoi-giay-7-chi-em-tranh-chong/chuong-3.html.]

 

thử hỏi Tào Tiểu Tinh vài câu, nhưng cô gật đầu lắc đầu như , mà là về phía một căn phòng. 

 

Trong phòng một bé gái đang sấp sàn nhà vẽ tranh, thấy Tào Tiểu Thu và hai trở về, cũng chỉ ngước mắt lên thôi, gì, cúi đầu tiếp tục vẽ. 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

 

Vương Văn Viễn tức giận, ở cửa bắt đầu trách mắng: "Mày câm đấy? Chúng về chào?" 

 

Tào Tiểu Thu vội ngăn : "Anh để ý nó gì. Chị em ngốc nghếch, sinh con thông minh cũng là chuyện bình thường. Cái thai trong bụng em nhất định sẽ thông minh như chúng ."

 

Người đàn ông thì vui vẻ: "Tiểu Thu, em đừng giận dỗi với , bà lớn tuổi nhất thời nghĩ thông cũng là chuyện bình thường." 

 

Tào Tiểu Thu tay đóng cửa phòng của đứa bé : "Em chỉ thấy tủi thôi. Từ nhỏ chị nấy, em chỉ thể nhặt đồ chị bỏ dùng. Sau quen , chị còn cướp ." 

 

Tào Tiểu Thu liếc xéo đàn ông: "Đây bây giờ vẫn nhặt đồ chị bỏ , nhặt đàn ông của chị, còn nhặt con của chị."

 

Vương Văn Viễn ôm Tào Tiểu Thu lòng: "Em thế thích . Tục ngữ câu của thì đừng cướp, cướp cũng mệnh hưởng. Chị em cướp từ tay em , chẳng cũng trả cho em ! Hơn nữa bây giờ chỉ , mà còn cả gia đình chúng , tình yêu của , trái tim của , tất cả đều là của em. Chị c.h.ế.t , bố chỉ còn một em là con gái, đợi bố chết, nhà cửa và tiền bạc trong nhà cũng đều là của em. Đây chẳng là một kiểu bồi thường của chị em dành cho em ?"

 

Tào Tiểu Thu , khuôn mặt nhăn nhó dần giãn , khúc khích : "Anh đúng đấy." 

 

Vương Văn Viễn thấy Tào Tiểu Thu , vẻ mặt cuối cùng cũng thả lỏng: "Bảo bối, nấu cơm đây, một bàn thật lớn những món ngon, bồi bổ cho em thật ." 

 

Tào Tiểu Thu âu yếm vuốt ve lưng Vương Văn Viễn.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận