CÔNG TỬ LẠI TÌM CHẾT RỒI!
1
GIỚI THIỆU:
Ta là nhất mỹ nhân chốn kinh thành, đáng tiếc là kẻ yểu mệnh.
Ngày c.h.ế.t, vô tài tuấn trong kinh thành rơi lệ than thở vì .
Chỉ trừ một —
Kế của , Phạm Trần An.
Hắn thích , thậm chí thể là chán ghét.
Ta mặc lụa là gấm vóc, bảo phô trương.
Ta học thêu thùa, bộ tịch.
Ta nhận bài thơ Trạng nguyên lang đề tặng, bảo chừng mực.
Tóm , điều nơi , đều mắt.
Nghe tin qua đời, cũng chỉ nhàn nhạt một câu: “Biết .”
Xuống địa phủ, cần mẫn Mạnh bà bán thời gian suốt ba năm, cuối cùng cũng đổi một cơ hội báo mộng.
Diêm Vương phất tay áo, sương mù quanh đó tan .
Ta sững sờ.
Vì là giấc mộng của Phạm Trần An?
Ta thực sự thấy , bèn đầu bỏ .
Rồi chạy thẳng đến điện Diêm Vương lăn lộn ăn vạ:
“Chẳng sẽ cho gặp nơi dương thế nhớ nhất ? Ngài lừa quỷ !”
Diêm Vương ôm trán, đau đầu đáp:
“Có khi nào… đó chính là ?”
01
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta, Tô Cẩm Sắt — khi còn sống là nhất mỹ nhân kinh thành, c.h.ế.t thành nhất mỹ quỷ nơi địa phủ.
Giờ phút đang lăn lộn ăn vạ giữa điện Diêm Vương.
“Không , ! Vừa ngài thi pháp sai !”
Diêm Vương ồn đến nhức đầu: “Không sai.”
“Không thể nào!” Ta bật dậy khỏi mặt đất, trừng mắt ông . “Ngài sẽ mộng của nơi dương thế nhớ nhất. Kết quả thì ? Ta chui mộng của kẻ ghét nhất!”
Im lặng một lát, Diêm Vương nhấc mí mắt .
“Có khi nào… là ngươi nhầm ?”
Ta đáp như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Không thể.”
…
Chuyện Phạm Trần An ghét , vô cùng chắc chắn.
Khi còn sống, là đích nữ của Thượng thư Bộ Lại. Còn Phạm Trần An là kế của .
Mẫu dẫn Tô phủ, thế là từ một tiểu t.ử nghèo hèn, lắc thành quý công t.ử.
Hắn thông minh, tài học, phụ yêu thích .
So , càng xem là kẻ vô học.
Thì ? Ta mà.
Nam t.ử ái mộ trong kinh thể xếp hàng từ đầu thành đến cuối phố.
Phú thương vì đổi lấy một nụ của mà vung tiền như rác. Trạng nguyên lang đích thơ tặng . Vị tiểu tướng quân khí bừng bừng ngày xuất chinh còn trèo tường nhà , bảo đợi trở về…
Chỉ riêng Phạm Trần An, chuyện gì cũng mắt.
Ta mặc xiêm y , lòe loẹt phô trương.
Ta nổi hứng học thêu thùa, bảo giả bộ, đạo đức giả đến cực điểm.
Bài thơ Trạng nguyên tặng chê đáng một đồng, còn chừng mực.
Tiểu tướng quân lúc lên đường trèo tường sang từ biệt, kết quả Phạm Trần An đầu dẫn gia đinh đến bắt trộm, dọa chạy mất dép…
Bao nhiêu chuyện đủ để chứng minh.
Phạm Trần An thích , thậm chí thể gọi là chán ghét.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-tu-lai-tim-chet-roi/1.html.]
Sau khi c.h.ế.t ba năm, vẫn ở địa phủ giúp Mạnh Bà múc canh.
Không đầu thai, mà là đầu t.h.a.i .
Mỗi bước lên cầu Nại Hà đều bật ngược trở . Diêm Vương thiếu mất một phần hồn phách, ba hồn bảy vía đủ, thể chuyển kiếp.
Không đầu t.h.a.i cũng , ở địa phủ ăn uống chẳng thiếu thốn gì.
điều .
Ta hết tiền !
Theo lẽ thường nên như chứ.
Ta đường đường là nhất mỹ nhân kinh thành, trong nhà quan, dù thế nào cũng đến nỗi tiết Thanh Minh ai cúng bái chứ!
Thế là mượn kính Thông Giới của Phán Quan soi thử.
À, đến viếng thì đông lắm, nhưng một ai đốt giấy tiền.
Người ôm một bó mẫu đơn, kẻ ôm một bó tường vi…
“Cẩm Sắt khi còn sống yêu cái , c.h.ế.t ắt cũng chẳng để mắt đến mấy thứ tầm thường .”
“Phải đó, vẫn là hoa tươi hợp với nàng hơn.”
Hợp cái gì chứ! Ta cần tiền giấy mà!
họ thấy tiếng gào của .
Cứ thế, thành con quỷ nghèo nhất địa phủ.
Ta cần mẫn công cho Diêm Vương suốt ba năm, cuối cùng đổi một cơ hội báo mộng.
Diêm Vương thể đưa giấc mộng của nơi dương thế nhớ nhất.
Thế thì quá.
Ta đoán, Trạng nguyên lang thì cũng là vị tiểu tướng quân .
Đợi mộng, kể khổ một phen, chẳng sẽ cả đống tiền giấy ?
Ai ngờ Diêm Vương thật quá thiếu tin cậy.
Lại truyền giấc mộng của Phạm Trần An.
Trời lúc sương mù tan , thấy thì kinh hãi đến mức nào.
Hắn gầy nhiều so với .
Khi ngẩng mắt , vẻ sắc bén thường ngày khựng , lộ vài phần ngơ ngác.
Ta cũng ngơ ngác.
Thế là hai trừng mắt mấy khắc, đầu bỏ .
Những lời đòi lễ cúng càng chẳng kịp .
02
Diêm Vương bảo cố tình gây sự, bèn đá một cước tống thẳng ngoài.
Ta xổm bên cạnh Mạnh Bà, càm ràm suốt hồi lâu.
Mạnh Bà ngẩn lên đỉnh đầu .
Ta bực : “Bà gì thế?”
Mạnh Bà chỉ tay: “Tiền của ngươi chẳng nhiều lắm ?”
Ta ngẩng lên , chỉ thấy đầu đang lấp lánh từng đốm ánh vàng.
Ánh vàng mỗi lúc một rực hơn — nghĩa là đang đốt tiền giấy cho !
Ta kích động bật dậy, chạy tìm Phán Quan mượn kính Thông Giới.
Khẽ vuốt qua mặt kính, làn sóng nước gợn lên.
Rồi mặt gương hiện một ngôi mộ.
Ngôi mộ xây tinh xảo, là thường xuyên chăm nom — ừ, là mộ của .
Cảnh chuyển , mộ xuất hiện một nam t.ử.
Hắn mặc cẩm bào xanh sẫm, mái tóc đen buộc gọn bằng một cây trâm gỗ.
Hắn xổm đốt tiền giấy, phía tiểu đồng xách theo một giỏ đầy ắp những xấp kịp đốt.
Cảm động, thật quá cảm động.