Từ tóc xanh đến bạc đầu, từ ân ái đến ly tâm, cuối cùng rơi kết cục như .
Bà chậm rãi bước tới, khép vạt áo xộc xệch của công công, đặt tay ông cho ngay ngắn.
Động tác dịu dàng như đang chăm sóc một đứa trẻ đang ngủ say.
Bà xoay , Lâm thị đang quỳ đất run lẩy bẩy, hỏi:
“Đồ vật đều tìm ?”
Đại ca gật đầu, từ trong tay áo lấy một gói giấy nhỏ, bên trong còn sót chút bột.
“Lang trung đây là t.h.u.ố.c trợ hưng, nhưng cha tuổi, bệnh cũ, căn bản chịu nổi.”
Bà bà nhận gói giấy đó, chỉ Lâm thị thêm một nữa.
Lâm thị sợ đến lời nào.
Cả mềm nhũn đất, môi run bần bật, nước mắt nước mũi hòa .
Nàng cầu xin tha thứ, nhưng mở miệng chỉ phát tiếng ú ớ.
Dù bà bà bình thường mềm lòng đến , cũng hiểu chuyện liên quan đến thể diện gia tộc và danh dự của con cháu.
Chỉ thể cứng lòng : “Xử lý .”
Khi Lâm thị kéo , cuối cùng cũng phát tiếng kêu.
Âm thanh đó thê lương, ch.ói tai, xuyên thấu màn đêm, nhưng nhanh bà t.ử theo lệnh đại ca dùng khăn bịt miệng .
Nha hồi môn cũng lôi từ phòng hạ nhân , xử lý cùng một lượt.
Ba ngày tiếp theo, trong phủ diễn một cuộc thanh lọc lặng lẽ.
Người của Lâm thị mang , giữ một ai.
Gia nhân nội tình, một phần đ.á.n.h, một phần bán .
Những còn đều gọi đến chính sảnh, đại ca chỉ một câu:
“Lão gia là bệnh cũ tái phát, phát bệnh cấp mà qua đời, ai dám nhiều miệng nhiều lời, ngoài bãi tha ma vẫn còn chỗ trống đấy.”
Không ai dám thêm.
Tang sự tổ chức long trọng.
Quan tịch của công công, thể diện, danh tiếng, thứ nào ảnh hưởng.
Triều đình còn truy phong thêm một cấp, tiền tuất và suất ân ấm cũng ban xuống.
Đại ca và nhị ca bận rộn tiếp đón khách đến viếng, qua tiếp đãi, lóc đủ.
Bà bà từ đầu đến cuối rơi một giọt nước mắt.
13
Tối hôm tang sự kết thúc, đến viện Đường Lê thăm bà.
Bà đang bên cửa sổ, lượt lấy những đồ vật công công từng dùng để xem.
Một nghiên mực, một cây b.út lông, một bộ y phục cũ, một bức thư nhà từ những năm .
Ta bước , xuống bên cạnh bà, gì.
Bà bà mở bức thư , hai , gấp đặt về chỗ cũ.
Động tác của bà nhẹ, chậm.
“A Diên.”
Bà đột nhiên lên tiếng.
Ta , chỉ lặng lẽ lắng .
“Thực , ông c.h.ế.t cũng .”
Ta ngẩng đầu bà.
Ánh mắt bà bà dừng nghiên mực, khóe môi chậm rãi cong lên, dịu dàng nhẹ nhõm.
“Nếu ông c.h.ế.t, cho dù đuổi Lâm thị , giữa và ông vẫn sẽ một cái gai, thể như nữa.”
Giọng bà nhẹ, như đang với chính .
“Giờ mất, nợ cũng tiêu, còn chỉ là những điều trong quá khứ.”
Bà gấp bộ y phục cũ, xếp ngay ngắn sang một bên.
“Đối với bọn trẻ cũng là chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-cong-nap-thiep-ta-chong-lung-cho-ba-ba/8-het.html.]
“Ông già , hồ đồ . Lần là nạp , còn sẽ chuyện gì khiến bọn trẻ mất mặt hơn nữa.”
“Bây giờ còn ông phía nữa, con đường quan của mấy đứa nhỏ cũng thể tiến thêm một bước.”
“Con công công con, quan thì định sai sót, nhưng cũng từng mở đường gì cho con cái.”
“Giờ ông , ân ấm triều đình ban xuống, ngược là một chuyện .”
Ta mím môi, gì.
Bà bà bỗng đưa tay nắm lấy tay , lòng bàn tay bà thô ráp khô ráo, nhưng ấm áp.
“Đặc biệt là lão tam, nó công sai về, hai đứa nhanh lên đấy, còn chờ bế cháu nội.”
Ta sững một chút, bật .
“Mẫu , chuyện .”
Bà bà vỗ nhẹ mu bàn tay , một tiếng.
“Sao, ? Con gả nhà họ Cố hai năm , bà bà từng thúc giục con, giờ nghĩ thông , về đều là những ngày vui vầy con cháu.”
Bà đầu ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu sáng cả sân.
Bóng cây lay động, trong gió thoang thoảng mùi hoa quế.
“Cả đời của , năm mươi năm đầu đều sống vì khác, quãng đời , cũng nên sống vì .”
Ta nghiêng gương mặt bà bà, chợt nhớ đến năm năm tuổi.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta trong vườn nhà họ Thẩm, thấy mẫu trốn hòn non bộ lén lút .
Bà xong lau khô nước mắt, bước , gương tập hết đến khác, đến khi mặt còn dấu vết của nước mắt.
Khi đó hiểu, bây giờ hiểu .
Trên đời , cả đời của nữ t.ử, là nhẫn nhịn, thì là chờ đợi.
Nhẫn đến khi thể nhẫn nữa, thì bắt đầu chờ.
Chờ một ngày ngẩng đầu, chờ một sự giải thoát, chờ một khoảnh khắc cuối cùng thể sống vì chính .
Bà bà, đợi .
Ta dậy, giúp bà bà thu dọn từng món đồ bàn.
“Mẫu , nghỉ sớm , ngày mai con sẽ cùng ngoại thành thắp hương.”
Bà bà gật đầu, như chợt nhớ điều gì.
Gọi : “A Diên.”
“Dạ?”
“Gói t.h.u.ố.c của Lâm thị… liên quan đến con ?”
Tay khựng một chút, nhưng nhanh tiếp tục thu dọn.
“Mẫu nghĩ ?”
Bà bà một cái, .
“Ta thấy… cũng còn quan trọng nữa.”
Ta cũng .
Khi bước khỏi viện Đường Lê, gió đêm mang theo hương hoa quế thổi tới.
Thúy Bình cầm đèn l.ồ.ng phía soi đường, bóng kéo dài, lay động mặt đất.
“Thiếu phu nhân, lão phu nhân… thật sự buồn ?”
Ta nghĩ một chút : “Không buồn.”
“Tại ?”
“Bởi vì bà nghĩ thông .”
Thúy Bình hiểu lắm, nhưng cũng hỏi thêm, chỉ lặng lẽ xách đèn phía .
Ta đầu về phía viện Đường Lê, đèn tắt, bà bà chắc nghỉ .
Bà đúng, công công c.h.ế.t cũng .
Người c.h.ế.t thì nợ cũng tan, còn đều là những điều trong quá khứ.
Còn gói t.h.u.ố.c đó rốt cuộc là thế nào, cũng còn quan trọng nữa.
Quan trọng là, từ nay về , bà bà thể ngủ một giấc yên .
(Hết)