Công Chúa Thiên Thiên Tuế

Chương 2

Ngụy Nhiễm chăm chú quan sát ta, hài lòng gật đầu: "Tốt lắm."

Bọn họ thỏa thuận mọi thứ, nhưng không ai hỏi ý kiến của ta.

Ta lạnh lùng rút tay về, như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu, còn cẩn thận phủi đi vài cái.

Sắc mặt Ngụy Nhiễm lập tức sa sầm.

Đại bá và đại bá mẫu kéo ta sang một bên, mắng nhiếc không ngừng:

"Ngươi định làm gì? Hôm nay ngươi bắt buộc phải đi, không muốn cũng phải đi! Một nha đầu thôn dã như ngươi, được c.h.ế.t thay công chúa chính là phúc phận của ngươi!"

Đại bá mẫu cũng hùa theo:

"Dù gì phụ mẫu ngươi cũng c.h.ế.t rồi, Trần gia chúng ta vẫn phải tiếp tục sống. Số bạc này đủ cho cả nhà tiêu xài cả đời. Hơn nữa, chưa chắc ngươi đã chết!"

Ta lạnh lùng nhìn bọn họ, nhìn từng khuôn mặt một, cố gắng khắc sâu vào trí nhớ.

Bà ta nói đúng.

Mẫu thân ta đã chết, còn đại bá, đại bá mẫu chỉ là những kẻ cay nghiệt, hẹp hòi, cả đời chỉ biết ức h.i.ế.p gia đình ta.

Nếu đã vậy, thì hãy cùng nhau c.h.ế.t đi! Nếu có thể kéo theo cả công chúa xuống mồ, cũng chẳng thiệt thòi gì.

Ta giả vờ như đã bị thuyết phục, cúi đầu lau nước mắt, rồi quay sang Ngụy Nhiễm, nghẹn ngào:

"Được, ta sẽ thay điện hạ dẫn thích khách đi. Nhưng điện hạ có thể đồng ý với ta một điều không?"

Ngụy Nhiễm hào phóng nâng tay: "Ngươi nói đi."

"Đại bá, đại bá mẫu và đường ca của ta là những người thân duy nhất còn lại trên đời của ta. Mong điện hạ hãy đối xử tốt với họ."

Đại bá và đại bá mẫu sững sờ, có lẽ họ không ngờ rằng khi bị đẩy đi chịu chết, ta lại nói ra những lời như vậy.

Nhưng họ sẽ không bao giờ ngờ rằng, ta nói vậy chỉ để phòng trường hợp họ không c.h.ế.t được.

Ta đã quyết định rồi. Sau khi ra khỏi nhà, ta sẽ không đi đâu cả. Ta sẽ tìm đến thích khách, nói cho họ biết chỗ ẩn náu của Ngụy Nhiễm, đồng thời ám chỉ rằng đại bá và cả Trần gia nắm giữ nhiều thông tin, không thể bỏ qua bọn họ.

Nếu thích khách thành công, thì tất cả đều mãn nguyện.

Nếu không, công chúa chờ được hộ vệ đến cứu, thoát c.h.ế.t trong gang tấc, chắc chắn sẽ hiểu rằng chính ta đã phản bội nàng ta. Khi không tìm được ta, nàng ta tự nhiên sẽ trút giận lên những "người thân duy nhất" mà ta đã cầu xin nàng ta bảo vệ.

Còn ta, là sống hay chết, ta đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.

Sau khi đổi y phục với Ngụy Nhiễm, ta nói rằng thích khách có lẽ sẽ không tin ta là công chúa thật, cần phải có một vật làm tin.

Ngụy Nhiễm liền đưa cho ta miếng ngọc bội nàng ta mang theo bên mình.

Cầm ngọc bội trong tay, ta chạy thẳng về phía náo loạn – đây chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công chúa đang ở nhà ta.

Chết đi, tất cả hãy c.h.ế.t đi.

Chẳng mấy chốc, ta đã thấy một nhóm nam nhân áo đen đeo đao đang lục soát từng nhà.

Ta siết chặt ngọc bội, ngoảnh lại nhìn về phía đặt t.h.i t.h.ể phụ mẫu mình lần cuối, rồi dứt khoát bước tới.

"Kẻ nào đó?"

Ta vừa đến gần, kẻ đứng đầu lập tức nắm lấy chuôi đao, ánh mắt đầy cảnh giác.

Ta lạnh nhạt giơ ngọc bội lên, nhìn hắn ta, nói: "Người các ngươi đang tìm, ta biết đang ở đâu..."

Ta còn chưa nói xong, nam nhân áo đen đột nhiên mở to mắt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận