Ta chỉ căn nhà chính ở giữa.
A Bành sắp xếp cho ở gian bên, nhà chính đang để trống.
A Bành nghi ngờ gì, theo phòng lấy hộp trang điểm, mang đến cho một thùng nước nóng.
"Đậu phu nhân nghỉ ngơi sớm, ở ngay ngoài viện."
Ta gật đầu, tiễn khỏi viện, từ ngăn kéo đáy hộp trang điểm lấy vài viên t.h.u.ố.c màu nâu, rắc bên cửa sổ.
Không lâu , một con chim đen tuyền hương t.h.u.ố.c thu hút bay đến.
Ta xé một dải vải từ gấu váy, dùng son môi một chữ "Gia" (葭), buộc chân chim.
Con chim ăn no, vỗ cánh bay .
Ban đêm, hiếm khi mất ngủ.
Trằn trọc nửa buổi, dứt khoát khoác áo dậy, đẩy nửa cánh cửa sổ để hóng gió.
Lại thấy cửa viện vặn đẩy .
Vệ Diệu bước .
Ta ngẩn , vội vàng nấp nửa cánh cửa sổ mở, giấu mặt bóng tối:
"Không tướng quân đêm khuya ghé thăm, việc gì quan trọng?"
Hắn vẫn còn khoác ngân giáp.
Mỗi bước đều tiếng giáp phiến va chạm nhẹ nhàng.
Tiếng động dừng ngoài cửa sổ.
"Ta ở đây."
Ta sửng sốt.
"Tướng quân ở nhà chính?"
"Luyến tiếc ? Dù đây cũng là căn phòng của nàng và Hoắc Tranh."
Ta hiểu vì tức giận như , khẽ hạ : "Đương nhiên , tướng quân chiếm Uyển Lăng, hết thảy trong thành đều thuộc về tướng quân."
Ta chỉ ngạc nhiên, Vệ Diệu ở nhà chính, tại còn sắp xếp ở cùng một viện .
Hắn im lặng một lát, hỏi ngược :
"Hết thảy đều thuộc về ?"
Ta hiểu ý ngoài lời của .
Cũng hiểu tại sắp xếp ở đây .
Hắn trúng khuôn mặt của .
Có lẽ là vì nỗi thương nhớ dành cho Đậu Lệnh Nghi.
vui nổi.
Vệ Diệu đổi , cũng trở thành một nam nhân tham lam.
Đã một vị Quý phu nhân, vẫn thỏa mãn.
rõ ràng từng , chỉ cần một đời một kiếp một đôi .
Ta dịu dàng : "Đương nhiên là ."
Ngoài cửa sổ còn động tĩnh gì.
Ta đang định ló đầu xem, một bàn tay bỗng vươn , kéo lấy cánh cửa sổ, khép nó .
"Muộn , nghỉ ngơi ."
Ngày thứ hai, trang điểm xong mới ngoài.
Nữ nhi Đậu thị đều một đôi tay khéo léo.
Ta cũng ngoại lệ, sự tô điểm của lớp trang điểm, trong gương lập tức hiện lên một nét rạng rỡ xa lạ nơi khóe mắt chân mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-nha-ngoai-thich/chuong-5.html.]
Soi gương tự ngắm, dùng màu chu sa điểm nhẹ lên nốt ruồi lệ sắc đỏ thắm .
Ừm, càng giống Đậu Lệnh Nghi nữa .
Ta tìm Vệ Diệu, cửa nhà chính đang mở toang, nhưng là A Bành .
"Đậu phu nhân!"
Y ôm một xấp y phục quen mắt gật đầu với , ánh mắt rơi mặt liền ngẩn : "Phu nhân thật ! Chẳng trách đời đều Đậu thị sinh thanh nga, nhất triều hoán..." (Đậu thị sinh mỹ nữ, một sớm đổi lụa là...)
Nói đến một nửa, y nhận , vội vàng nuốt trở : "Đậu phu nhân thứ tội, là lỡ lời."
Ta mỉm : "Không ."
Y cũng sai.
"Đậu thị sinh thanh nga, nhất triều hoán lăng la."
Đây vốn là bức chân dung trăm năm của Đậu thị vùng Hà Tây.
Nữ t.ử như những món trang sức thượng hạng, dâng cho các bậc quyền quý để rạng danh gia tộc.
Cô mẫu như thế, tỷ tỷ như thế, cũng thể tránh khỏi.
Kẻ vô năng nhu nhược như đại ca , thể hưởng vinh hoa.
Thật bất công .
A Bành gãi đầu ngượng nghịu.
Ta lảng sang chuyện khác: "Chuyện ngày hôm qua, ngươi bẩm báo với tướng quân ?"
"Ta đang định với phu nhân chuyện ."
Nhắc đến chính sự, y còn ngượng nghịu nữa: "Quý phu nhân gần đây thể càng lúc càng suy nhược, nữ y mà phu nhân đang ở , chủ công mời nàng nhanh ch.óng đến chăm sóc Quý phu nhân."
"Trong thành loạn lạc bất ngờ, chắc hẳn nàng trốn ." Ta : "Ta cách tìm nàng , A Bành hiệu úy thể đưa xuất phủ ?"
A Bành do dự một chút: "Ta xin chỉ thị của chủ công."
Ta thấu hiểu : "Vậy sẽ ở đây chờ đợi."
A Bành ôm y phục rời .
Lúc nãy chuyện thêm vài cái, nhận đó đều là y phục của Hoắc Tranh.
Cửa mở toang, nhịn bên trong vài .
Trong phòng quả nhiên một đổi tinh vi.
Thanh lễ kiếm mài lưỡi tường, văn phòng tứ bảo và đồ chơi tao nhã án thư, lưỡng bác sơn lô bệ cửa sổ thảy đều biến mất.
Tủ quần áo mở hờ, nhưng chỉ còn y phục của .
Dấu vết của Hoắc Tranh xóa sạch khỏi phòng ngủ .
Mà đồ đạc của hề di chuyển, ngay cả hai chiếc trâm cài tóc tùy tay đặt bàn trang điểm vẫn còn yên tại chỗ.
đồng thời, thêm một đồ dùng của Vệ Diệu.
Ví dụ như thanh thủ đao đang tựa nghiêng bên bàn trang điểm .
Mảnh vải cũ quấn đao và miếng ngọc bội trâm cài tóc đan xen .
Trong phút chốc thẫn thờ.
Không phân biệt lúc rốt cuộc là đang ở Uyển Lăng, là phủ Đại tướng quân ở Trung Đô năm xưa.
Khi hồn , đến bên bàn trang điểm.
Thân thanh thủ đao sắc bén sáng loáng, nhưng chuôi đao quấn bằng một mảnh vải cũ.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt phẳng nó, một mảnh hoa văn tiên sơn hiện mắt.
Quý nữ thời nay đa phần thích dùng vân khí văn, thù du văn, mà mảnh vải màu thiên thanh thêu là tiên sơn văn.
Ta thích nhất là tiên sơn văn.
Đây là y phục cũ mặc khi cùng Vệ Diệu Giao Châu.