Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70
Chương 1
Chương 1
"Tiểu Ngũ, em trưa nay hái nấm ở núi ?"
Thẩm Uyển Chi bước khỏi nhà chính thấy tư Thẩm Ngọc Cảnh cắt cỏ cho lợn trở về. Cậu ném sọt cỏ lưng xuống cạnh chuồng lợn, một tay tháo chiếc nón lá đầu, tay kéo vạt áo lót lau mồ hôi mặt, hướng trong nhà hét lớn.
"Anh tư, cùng em ?" Thẩm Uyển Chi nhón chân chuẩn lấy chiếc giỏ tre treo tường.
Ở nông thôn miền Nam những năm 70, tường nhà chủ yếu bằng đất trộn cỏ khô. Nhà đông mà phòng ít, để tiết kiệm gian, thường đóng nhiều nan tre lên tường mái hiên, giống như những chiếc móc treo đồ .
Thứ gì treo họ đều thích treo lên tường, treo thì buộc sợi dây cũng treo lên.
Gia đình Thẩm Uyển Chi năm chị em, cộng thêm cha , ai nấy đều coi là cao lớn trong thôn. Duy chỉ Thẩm Uyển Chi chỉ chạm ngưỡng 1m60. Ở miền Nam thì thấp, nhưng trong nhà thì cô là thấp nhất.
Cha cô, ông Thẩm Kiến Quốc, sợ đóng nan tre quá thấp sẽ dễ va quệt nên thường đóng khá cao. Người khác chỉ cần giơ tay là lấy , nhưng khổ Thẩm Uyển Chi. Lần nào cô cũng nhón chân mới lấy đồ.
Thẩm Ngọc Cảnh đặt sọt cỏ xuống, sải bước tới, vươn tay lấy chiếc giỏ tre xuống lưng cô em gái.
"Tiểu Ngũ, , chúng ăn cùng một nồi cơm, chiều cao của em dừng ở thời sơ trung ?"
Thẩm Ngọc Cảnh và Thẩm Uyển Chi là em sinh đôi, hai ở cùng từ trong bụng . Cậu chào đời sớm hơn em gái mười mấy phút nên gánh cái danh trai.
Thẩm Uyển Chi đầu , phát hiện tầm mắt chỉ thấy n.g.ự.c tư, ngước lên thì thấy hàm răng trắng bóc đang toe toét.
Cùng mười tám tuổi, tư cao hơn cô một đoạn lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-1.html.]
Thiếu niên với hàng lông mày tuấn tú, chiếc áo lót đơn giản che nổi những khối cơ bắp rắn chắc cánh tay, khiến trông vạm vỡ hơn so với độ tuổi mười tám trong ký ức của cô.
"Mẹ... tư trêu chọc em lùn." Thẩm Uyển Chi nhe răng với tư, liếc thấy là bà Chúc Xuân Nhu từ trong bếp , cô vội giành lấy chiếc giỏ tre trong tay chạy về phía , chạy mách lẻo.
Bà Chúc Xuân Nhu đang bưng bát ớt đỏ băm nhỏ, chuẩn mang nhà chính để đóng hũ. Nghe con gái út mách tội, bà lườm con trai một cái: "Làm mà nhường em gái ? Lớn chừng còn thích trêu chọc em gái?"
Thẩm Ngọc Cảnh cô em gái đang trốn lưng mặt quỷ với , b.úng một cái trán cô từ xa.
Thẩm Uyển Chi : "Mẹ, tư đ.á.n.h con."
Thẩm Ngọc Cảnh: "..."
Bà Chúc Xuân Nhu giơ tay lên giả vờ đ.á.n.h con trai, Thẩm Ngọc Cảnh vội lùi mấy bước, cầu xin: "Mẹ, con sai . Tiểu Ngũ, chúng mau hái nấm thôi, muộn là thằng Nhị Oa nhà bên hái sạch bây giờ."
Thẩm Uyển Chi đến nấm mới với : "Mẹ, con và tư núi hái nấm đây, tối nay nhà ăn canh nấm nấu trứng nhé?"
Bà Chúc Xuân Nhu hai đứa con, hậm hực : "Hái về hẵng , con tưởng nấm mọc sẵn chờ tụi con đấy ?"
Bây giờ là tháng 8, trời đang nóng nực, việc đồng áng cũng ít . Thôn Đại Yển là một thôn lớn, đầu thôn một con sông rộng, dựa lưng hai ngọn núi lớn.
Hiện tại điều kiện mỗi nhà hơn những năm mất mùa, nhưng vẫn dựa sức lao động để đổi công điểm lấy lương thực. Những nhà đông con mà ít sức lao động thì cuộc sống vẫn chật vật.
Mùa hè việc đồng áng nhiều, đúng dịp các con nghỉ hè, một trận mưa, núi dễ mọc nấm.
Thôn Đại Yển ở phía Tây Nam, bốn mùa rõ rệt, chủng loại nấm trong rừng ít. trong thôn cũng đông, hái chỉ dựa vận may mà còn xem ai chăm chạy đôn chạy đáo hơn.