Chương 5
Chuyện cũ nhắc .
Mặt đỏ lên.
“… trọn, một câu. Sẽ, mất mặt.”
“Cô lắp? Thảo nào.”
Cô nghĩ tới gì đó:
“Cô từng gặp bác sĩ tâm lý ?”
sững , lắc đầu.
Hồi nhỏ, nghề bác sĩ tâm lý còn khá xa lạ, cũng ai nghĩ thể là vấn đề tâm lý.
Bây giờ lớn lên , sớm quen với việc lắp, càng từng nghĩ đến chuyện tìm chuyên gia tư vấn để trị liệu.
Mắt cô đảo một vòng, vỗ bàn:
“ quen một chuyên gia giỏi, bây giờ đưa cô .”
???
Cũng cần gấp !
Nhìn suy nghĩ của , Ninh Sơ Tuyền rạng rỡ.
“Thật đó là crush của . theo đuổi nửa tháng mà còn xin phương thức liên lạc riêng. Vừa lấy cô viên gạch gõ cửa, tìm một chủ đề chung để tiếp cận.”
Con Ninh Sơ Tuyền …
Làm gì cũng thẳng thắn đường hoàng.
Thật sự khiến ghét nổi.
…
khi bước phòng tư vấn tâm lý, thấy crush của Ninh Sơ Tuyền, vẫn… hối hận.
Thậm chí còn nghi cô cố tình chơi .
Áo thun đen bó sát, cao gần mét chín, mặt vuông dữ tợn.
Đây thật sự là bác sĩ tâm lý, chứ đại ca xã hội đen ?
“Đừng trông thô , nội tâm tinh tế. Cô yên tâm, chắc chắn chữa cho cô.”
run rẩy gật đầu.
Không vì tin.
Mà là sợ nếu giờ chạy, sẽ mặt b.ắ.n c.h.ế.t.
May mà thì dữ, nhưng chuyện nhẹ nhàng.
Anh , nguyên nhân lắp, ban đầu thể liên quan đến chấn thương tâm lý vụ t.a.i n.ạ.n của .
Lúc đó can thiệp tâm lý kịp thời, thêm môi trường xung quanh liên tục kích thích, nên ngày càng nặng.
“Chấn thương tuổi thơ thể chữa dần. rối loạn biểu đạt thì cần luyện tập từng chút, thử liệu pháp giải mẫn cảm.”
“Chúng thể bắt đầu từ việc đơn giản nhất, như gọi món ăn, dần mở rộng cảnh giao tiếp.”
“Ngôn ngữ quán tính, càng nhiều sẽ càng trôi chảy.”
thực tế còn khó hơn tưởng tượng.
Trong căn tin, lắp bắp gọi món.
Lại gặp đúng một cô phục vụ tai kém.
“Ăn gì? Nói to lên, thấy!”
Phía giục:
“Cái ai , nhanh lên ?”
“Không gọi thì đừng ăn nữa, phiền c.h.ế.t .”
Mặt nóng bừng như sắp cháy.
Đang định đầu chạy thì bên cạnh lên tiếng.
“Gấp đám tang mà thúc dữ ?”
“Giỏi thế thì hết thực đơn cho , kêu món gì nữa?”
Cậu đến .
Cậu mang mỏ hổn của đến .
Giang Hành Giản thèm để ý, thẳng bên cạnh , giọng lơ đễnh:
“Gọi , gọi luôn phần của . xem ai dám giục nữa.”
Không đạo đức.
thấy… cực kỳ sướng.
---
【Sao tới?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/co-gai-noi-lap-gap-anh-chang-nong-tinh/chuong-5.html.]
Ngồi xuống, nhắn cho Giang Hành Giản.
“Tự nhiên ăn căn tin trường .”
Căn tin trường dở nổi tiếng.
Sinh viên còn chẳng buồn ăn.
Vậy mà ấm nhớ tới, đầu bếp mà chắc quỳ lạy cảm ơn.
“Ninh Sơ Tuyền kể chuyện của cho .”
chọc chọc bát cơm, “ừ” một tiếng.
Không bất ngờ.
Trước đó chị Sơ Tuyền hỏi ý , còn ba Giang Hành Giản nhập viện, hôm đó thực ba tham gia sự kiện.
Cậu gượng:
“Sau luyện tập, cùng. Gặp tình huống như sẽ c.h.ử.i giúp .”
【Không cần, chị Sơ Tuyền thời gian sẽ tới.】
Giang Hành Giản nổi cáu.
“Không chứ, cô cướp việc của ?”
“Cô hiểu ? Biết thích gì, ghét gì ? Ngay cả ngôn ngữ ký hiệu cũng , dựa miệng cho !”
: …
Lần trị liệu cuối cùng đúng dịp cuối kỳ.
Sau ba tháng luyện tập, dù với lạ vẫn lắp, nhưng với quen thể câu dài hơn.
Trước khi nghỉ hè, Lý Yến Tri nhắn hỏi khi nào về quê.
Thật định về.
Giang Hành Giản giới thiệu đến công ty nhà thêm.
Theo lời , ở địa bàn của thì luyện sẽ an hơn, còn kiếm thêm tiền.
kịp bắt đầu, nhận điện thoại của kế.
Bà ba đột ngột đột quỵ, đưa bệnh viện.
Sự việc quá gấp, vội vàng mua vé về.
Không Lý Yến Tri tin bằng cách nào, cũng tìm đến :
“Vé mùa hè khó mua, việc bên đó, tiện đường lái xe đưa em về.”
Lên cao tốc, bình tĩnh mới nhớ việc quên báo cho Giang Hành Giản.
nhắn tin đơn giản qua tình hình.
Giang Hành Giản hỏi bệnh viện của ba , trả lời:
【Đã nhận.】
cũng nhận cái gì.
---
và Lý Yến Tri gì để .
Trên đường, ngoài vài câu an ủi ban đầu, còn đều im lặng.
Đến bệnh viện, đang định cảm ơn thì cũng xuống xe theo.
“Anh cùng em.”
còn đang thắc mắc thì cửa, kế mang con riêng cũng chạy tới, ôm chầm lấy Lý Yến Tri.
sững , im họ.
Trên mặt chị thoáng qua vẻ đắc ý.
Lý Yến Tri nhẹ nhàng đẩy chị , sờ mũi:
“Anh với chị em… đang quen .”
gật đầu máy móc, đầu óc trống rỗng:
“Ba con ? Tình hình thế nào ?”
“An An đến ?” - giọng ba vang lên - “Đã bảo , ai gọi nó đến !”
bước qua hai .
Mẹ kế bên cạnh, giọng mỉa mai:
“Nếu kịp thời cấp cứu thì giờ ông liệt . Không cho con ruột , định để hầu ông nửa đời ?”
Ba cảnh sát hình sự cả đời, giờ đó yếu ớt, mắng cũng dám cãi.
kết quả kiểm tra, hỏi:
“Chuyện gì ?”
“Còn do cô .” - kế hả hê: