Chưa từng nói từ biệt Kiều An

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

“Muốn ăn gì?” 

Lên xe xong, Giang Kinh Từ gõ gõ lên vô lăng, nghiêng đầu hỏi .

nghĩ một chút:

 “Tôm hùm đất?”

“Được.” 

Anh nổ máy:

“Gọi ship , về nhà ăn.”

“Anh bóc cho ?”

“Ừ.” Anh đáp tự nhiên.

“Thích thật, giờ từng đãi ngộ như .” cảm thán.

Động tác tay của Giang Kinh Từ khựng , ánh mắt tối .

Một lúc , hừ lạnh: 

“Hừ, đây lo chăm sóc cái tên khốn chứ gì?”

Những dòng chữ trôi lướt qua:

[Ăn giấm ăn giấm , cảm giác Giang Kinh Từ vặn đầu Hứa Tri Châu đá bóng luôn ha ha ha…]

[Mô- típ ghen tuông là thơm nhất, triển luôn . Cho xem chút “đãi ngộ hội viên” nào.]

[Mau dỗ , tội lắm, nguyên tác còn kịp tỏ tình Hứa Tri Châu tổn thương đến mức nước ngoài, gặp thích nên lao đầu sự nghiệp, cái gì cũng đối đầu với Hứa, kết quả còn mang bệnh đầy …]

Tim chợt thắt , nghiêng gương mặt đang giận dỗi của Giang Kinh Từ mà thất thần.

Đẹp thật.

Lại chút đau lòng.

Giang Kinh Từ đưa về căn hộ của , sắc mặt vẫn dễ coi.

Bóng lưng toát một kiểu “ đang bực” rõ rệt.

“Giang Kinh Từ.”

gọi .

Anh khựng một chút, đầu, giọng trầm thấp:

“Đừng gọi , sợ nhịn mà mắng cô.”

hôn .”

“…”

Giang Kinh Từ đột ngột .

Anh bước mấy bước tới, một gối quỳ xuống mặt .

Hai tay chống hai bên ghế, vây trong lòng.

Đuôi mắt đỏ lên, như con sói dồn đến đường cùng.

“Thẩm Kiều An, nghĩ kỹ chứ.”

Hơi thở nóng rực, phả lên cổ .

“Lần thật lòng thử thách, cũng sẽ dừng nữa.”

Những dòng chữ trôi phát điên:

[Hôn ! Ấn đầu hôn cho !]

[Ánh mắt của Giang Kinh Từ là nuốt luôn Kiều An .]

[Cuối cùng cũng đến . CP chèo sắp thành .]

.

Đưa tay lên, vòng qua cổ .

“Nghĩ kỹ .”

“Giang Kinh Từ, thích Hứa Tri Châu nữa. thích .”

17

Mấy chữ cuối như mở một công tắc nào đó.

Yết hầu Giang Kinh Từ chuyển động mạnh.

Giây tiếp theo, nụ hôn ập xuống như bão.

Nụ hôn thành kính, xen lẫn sự chiếm hữu mất kiểm soát.

Anh c.ắ.n nhẹ môi , giọng lẫn trong thở:

“Dù cô l.ừ.a , cũng chấp nhận.”

“Thẩm Kiều An, đời cô đừng hòng chạy nữa.”

Ánh đèn trong phòng ngủ mờ ảo, ám .

Giang Kinh Từ đè xuống chiếc giường lụa đen, mái tóc rối nhẹ.

Mồ hôi men theo đường quai hàm lạnh lẽo của trượt xuống, rơi lên xương quai xanh của , nóng đến bỏng rát.

“Chuyên tâm một chút.”

Anh vẻ hài lòng vì lơ đãng, khẽ siết eo như trừng phạt.

“Đau…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chua-tung-noi-tu-biet-kieu-an/chuong-6.html.]

Giọng khàn đặc, động tác càng thêm mạnh mẽ.

“Trong phòng y tế gan lắm cơ mà? Giờ sợ ?”

Trong tầm mờ nhòe, thấy một dòng chữ trôi to đùng lướt qua đầu giường:

[Trời ơi, cái gì mà hội viên cao cấp cũng xem thế ? Toàn che mờ hết.]

[Chậc… dù che vẫn Giang Kinh Từ đúng là “20” thật…]

Mặt đỏ bừng, vùi đầu gối.

là… quá thật.

Giang Kinh Từ tưởng hổ, khẽ .

Nụ hôn rơi xuống sống lưng , chậm rãi trượt xuống.

“Kiều An, .”

Anh buộc đầu, thẳng mắt .

Đôi mắt vốn u ám lạnh lẽo, lúc tràn đầy tình ý dịu ngọt.

“Gọi tên .”

“Giang Kinh Từ…”

Rùa

“Ngoan.”

thích …”

Trong cơn cảm xúc dâng trào, bật những âm thanh đứt quãng.

Giang Kinh Từ siết c.h.ặ.t lòng, giọng trầm thấp vang bên tai, từng chữ rõ ràng:

“Kiều An. yêu em.”

18

Hứa Tri Châu tìm đến một tuần.

Anh gầy nhiều, hốc mắt trũng xuống, cằm lún phún râu xanh.

“Kiều An.” 

Anh chặn lầu chung cư, giọng khàn khàn.

“Em thật sự ở bên ?”

gì.

Anh tiến lên một bước.

“Giang Kinh Từ , tâm cơ sâu, suy nghĩ nặng nề, em đấu .”

“Cậu tiếp cận em từ đầu tính toán.”

“Đủ .”

cắt ngang.

“Hứa Tri Châu, vẫn hiểu ?”

thẳng mắt .

“Tính toán cũng , tâm cơ cũng .”

“Ít nhất tính toán của , từng bước đều là để đến gần .”

“Còn thì ? Mỗi bước của đều là đẩy xa.”

Sắc mặt trắng bệch.

Môi mấp máy, lời nào.

“Anh luôn Tô Lăng cần hơn.”

từng hỏi , cần .”

Mắt đỏ lên: “Kiều An…”

“Tối hôm đó, nhập sai mật khẩu ba , cửa nhà .”

:

 “Anh lúc đó nghĩ gì ?”

nghĩ, hóa khi thất vọng đến cực điểm, nổi.”

nghĩ, hóa khi thất vọng đến cực điểm, nổi.”

Gió đêm thổi từ đầu hành lang, tà váy bay phần phật.

Hứa Tri Châu im tại chỗ, như rút cạn hết sức lực.

ấn nút thang máy.

Sau lưng vang lên giọng khàn đặc:

“Cậu vẫn còn nợ một thứ.”

dừng bước.

“Cậu nợ một lời giải thích.”

Hứa Tri Châu ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.

“Năm năm , chính chủ động tìm , bạn.”

“Anh luôn hiểu, một như vốn độc lai độc vãng, đột nhiên tiếp cận .”

Anh tự giễu.

“Giờ hiểu , từng coi là bạn.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận