Cũng may sớm đề phòng, bà để bộ tài sản tên . Trước khi trưởng thành, Tô Quân là quản lý công ty, nhưng lão già lao con đường ăn chơi trác táng, c.ờ b.ạ.c gái gú biển thủ công quỹ. Cộng thêm việc giới kinh doanh ai cũng rõ cái đức hạnh tồi tệ của lão già nên dần dà chẳng còn ai hợp tác, công ty nhà họ Tô mục nát từ bên trong từ lâu.
lấy chiếc b.út ghi âm , bồi thêm một mồi lửa cho đám cháy thêm rực rỡ. Trong gian vang vọng tiếng ch.ói tai của Tô Hoàn khiến cô sụp đổ.
"Đừng phát nữa! Đừng mà! Không sự thật !"
Vừa Tô Quân tát một cú đau điếng, giờ kích động thêm, tinh thần của cô mất kiểm soát, điên cuồng lao Tô Quân, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ:
"Tất cả là tại ông! Chính ông bảo dựng lên cái màn kịch mặn nồng với Phó Tịch An!"
"Chỉ vì cái công ty đó thôi ? Ông còn dám lén lút nuôi bồ nhí lưng nữa hả?"
Màn kịch lố lăng cuối cùng kết thúc bằng hình ảnh cảnh sát tiến hiện trường và màn hình livestream vụt tắt đen ngòm. Tuy rằng ống kính đóng, nhưng dòng bình luận vẫn nhảy liên tục ngừng:
[Hóa đứa con riêng thực sự là Tô Hoàn... Tởm lợm quá..]
[Ngay từ đầu mắt của sai mà, đúng là Tô Ngôn oan.]
[Hu hu, thật sự gửi tới Tô Ngôn một lời xin chân thành, mà công nhận hai họ đôi thật sự .]
[Thì kết hôn ở nước ngoài từ lâu , hạnh phúc quá .]
14
Show thực tế kết thúc một cách ch.óng vánh. Tô Quân kết án t.ử hình với hàng loạt tội danh: cố ý g.i.ế.c , trốn thuế và nhiều tội trạng khác.
Trong khi đó, Tô Hoàn và cô cũng đuổi khỏi căn biệt thự của nhà họ Tô. Nghe Tô Hoàn hóa điên, còn bắt gặp cô lang thang phố, miệng lảm nhảm những lời điên khùng rằng là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, là bạn đời của Phó Tịch An.
"Ngôn Ngôn, những năm qua em vất vả nhiều ."
tựa đầu vai , khẽ vỗ về tấm lưng của .
"Mọi chuyện qua cả , kẻ cũng trả giá xứng đáng cho những gì chúng gây . Ngoài , tuy thu hồi công ty của , nhưng bên trong vẫn còn nhiều 'sâu mọt' lắm, cần thanh lọc từng chút một."
"Có điều là... Tổng giám đốc Phó ơi, em vốn là mẫu, mấy chuyện kinh doanh thực sự khiếu lắm , chắc phiền hỗ trợ em nhiều ."
Vừa , đưa tay móc lấy cà vạt của Phó Tịch An kéo nhẹ. Anh chăm chú, ánh mắt khẽ rung động.
"Ngôn Ngôn, nhờ vả khác thì chút thành ý chứ."
Dứt lời, trực tiếp cúi , ép xuống lớp nệm mềm mại. Một nụ hôn nồng cháy rơi xuống, và cũng đáp bằng tất cả sự chân thành của .
, kẻ ác cuối cùng sẽ nhận báo ứng, còn cuộc sống tươi sáng của chúng bây giờ mới chính thức bắt đầu.
HOÀN
-----
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Chuyện Chàng Điên Và Kẻ Khờ
và Cố Thành là đôi bạn cùng lớn lên từ tấm bé.
Thế nhưng , bạn gái của Cố Thành đặt điều vu khống bắt nạt cô .
Cố Thành chẳng thèm giải thích, lạnh lùng bẻ gãy ngón tay .
Cơn đau thấu tận tâm can khiến thở nổi, mà còn bồi thêm một câu: " là nhà dột từ nóc, cha nào con nấy, cũng chẳng gì y hệt bố ."
Sau biến cố đó, từ bỏ giấc mơ đại học, lặng lẽ rời bỏ quê hương, xuôi ngược Nam để kiếm kế sinh nhai.
Cứ ngỡ chuyện kết thúc, nào ngờ đó... Cố Thành phát điên.
1
[Đến nhà thi đấu bóng rổ mau.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-yeu-cua-thai-tu-gia/8.html.]
nhận tin nhắn của Cố Thành ngay khi định về ký túc xá.
"Mai thi thử , đám cứ kéo sân bóng rổ thế nhỉ? Có giải ?" Thằng bạn cùng phòng Thạch Lỗi đám đông đang nườm nượp đổ về phía nhà thi đấu, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Tim bỗng đập liên hồi như đ.á.n.h trống, một cảm giác bất an tên bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thấy khựng , Thạch Lỗi đầu đầy nghi hoặc: "Tăng Dương? Sao ngây đó thế?"
gượng , giơ điện thoại lên lắc lắc: "Tao quên mang sạc pin , mày về ."
"Hai đứa dùng chung một loại mà, tao cho mượn là chứ gì." Thạch Lỗi xua tay: "Đi mau , còn lấy nước nữa."
lắc đầu, lùi vài bước: "Thôi mày cứ về , tao lấy ngay đây, nhớ lấy nước hộ tao nhé!"
Thạch Lỗi bực bội: "Cái thằng ! Tao đếch lấy hộ nhé, đây mau!"
Mặc kệ tiếng gào thét của Thạch Lỗi lưng, đầu chạy thục mạng.
ghé tiệm tạp hóa mua một chai nước điện giải, đó chạy bộ thẳng đến nhà thi đấu. Lúc , nơi đây chật kín những học sinh tan giờ tự học buổi tối, bàn tán xôn xao trong sân.
chen qua từng lớp , tiếng giày thể thao ma sát với sàn gỗ rít lên ch.ói tai ngày một rõ dần. Và , thấy bóng dáng đang tung hoành sân bóng.
2
Dáng cao ráo khiến Cố Thành cực kỳ nổi bật giữa đám đông, nhất là khi kết hợp với gương mặt tuấn tú của , càng sức "sát thương" chí mạng.
trong đám đông, Cố Thành tung hoành ngang dọc sân bóng. Bên tai vang lên tiếng hò hét ch.ói tai của đám con gái, tưởng chừng như nổ tung cả đầu .
Dường như Cố Thành thấy nhưng chỉ hờ hững liếc qua một cái, trong đáy mắt thoáng hiện lên vẻ chán ghét rõ rệt.
Lòng bàn chân bỗng chốc lạnh toát, thậm chí nảy ý định rút lui, dứt khoát bỏ cho rảnh nợ. Thế nhưng Cố Thành cho cơ hội đó, thẳng tay ném quả bóng rổ về phía .
Xung quanh vang lên những tiếng thốt lên kinh hãi. siết c.h.ặ.t chai nước trong tay, đưa cánh tay còn lên đỡ lấy quả bóng. Cánh tay tê dại vì chấn động, thể thấy Cố Thành âm thầm dùng nhiều lực.
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu.
chợt cảm thấy chuyện thật vô nghĩa.
"Tăng Dương, sân."
Cố Thành ngoắc ngón tay với . Đám bạn bè tính bên cạnh cũng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía . Chỉ điều, những ánh mắt đó khiến cảm thấy lạnh thấu xương.
3
"Cậu thừa chơi bóng mà." hậm hực ném quả bóng rổ về phía .
Cố Thành chuẩn xác bắt lấy bóng, đập xuống đất vài nhịp thăm dò mới chuyền cho đồng đội. Anh sải bước tiến về phía , thản nhiên cầm lấy chai nước tay , ngửa đầu uống cạn.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán, xen lẫn cả tiếng hét kìm nén của mấy bạn nữ. Những giọt mồ hôi lăn dài theo cằm Cố Thành, lặn mất tăm lớp áo bóng rổ mỏng manh. Nhìn cảnh đó, vô thức nuốt nước bọt một cái.
Cố Thành cúi xuống , trong đáy mắt thoáng qua một tia trêu chọc.
"Sao thế?" Cậu khẽ : "Khát ?"
mặt chỗ khác, hỏi vặn : "Cậu gọi đây gì?"
Cố Thành nhét chai nước tay , đáp: "Đến để chuyện chút thôi."
"Chuyện gì?"
Giọng Cố Thành quá lớn nhưng cũng đủ để tất cả mặt ở đó đều rõ: "Nói về chuyện quấy rối Vu Na Na ."
Cả sân bóng bỗng chốc xôn xao như vỡ trận.