Mẹ chồng nghiến răng tức tối, nhưng thể mất mặt, đành rút thêm hai vạn.
Mọi vui vẻ , hiệu phòng.
gom bộ tiền đưa túi chị dâu, bảo chị lát nữa ngoài gửi ngân hàng.
Bên ngoài đang đùa với hai đứa nhỏ, quần áo, uống một bát canh, nghỉ ngơi thì tiếng con òa lên.
Hai dì hộ công vội vàng dỗ dành, chồng bên cạnh bĩu môi: “Sao mà thế, tính khí lớn giống ai!”
“Đương nhiên là giống Khương Tùng và ông nội nó , chẳng lẽ giống hai ngoài như chúng ?”
Mẹ chồng nghẹn họng, tức đến mắt long lên, còn thì tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Có và chị dâu giúp đỡ, tháng ở cữ của trôi qua cực kỳ dễ chịu.
Vì trong nhà đột nhiên thêm mấy , Khương Tùng dám bậy.
còn cố ý tạo cơ hội cho , sợ ngủ ngon nên đuổi phòng khách ngủ riêng.
Suốt một tháng , Lưu Nguyệt sốt ruột đến phát điên.
Ai cũng sinh cặp long phượng, ngày nào cũng đăng lên mạng xã hội, khoe thực phẩm bổ dưỡng và vàng Khương Tùng mua cho .
Cô nhịn nổi nữa.
Cuối cùng, hai hẹn gặp ở tiệm mạt chược.
Camera trong tiệm cũng là do lắp.
Hồi đó tiệm mất tiền mất đồ, chồng tức giận c.h.ử.i bới suốt, mới đề nghị lắp camera.
Camera lộ diện thì họ , nhưng còn vài chiếc giấu kín thì họ , mà điều đó tiện cho .
3
Nghe bọn họ bàn mưu tính kế, tức đến run .
Mẹ bên nắm tay : “Con gái, nhẫn nhịn.”
“Con hiểu mà , cứ theo kế hoạch là .”
Khương Tùng hủy hoại , đợi đến tiệc trăm ngày của con thì tay.
Cũng chẳng còn mấy ngày nữa, kịp chuẩn .
Dì Tưởng và dì Trần cũng nhà chồng lòng đen tối, tức giận vỗ n.g.ự.c: “Yên tâm Trân Trân, chúng coi con như con ruột. Cháu gái cũng tầm tuổi con, mà gặp nhà chồng thế , xé mặt họ !”
“Đôi gian phu dâm phụ , chúng nhất định ủng hộ con!”
Có sự ủng hộ của hai dì, mới thực sự yên lòng.
Rất nhanh đến ngày tiệc trăm ngày.
Khương Tùng đặt một khách sạn lớn cho hai đứa nhỏ, còn chuẩn riêng một phòng cho nghỉ ngơi.
đang toan tính gì, nhưng vẫn giả vờ , ăn mặc chỉnh tề, bế con đến dự.
Lưu Nguyệt cũng đến.
Từ xa thấy cô .
Hôm nay cô ăn mặc như nhân vật chính, váy đỏ rực rỡ, còn tóc cầu kỳ.
Thoạt , cứ như cô mới là nữ chủ nhân của buổi tiệc.
Lưu Nguyệt giả vờ mật khoác tay .
“Trân Trân, hôm nay sắc mặt quá.”
mỉm : “Cũng .”
Ngồi xuống lâu, cô nhiệt tình rót gắp thức ăn cho .
Không bao lâu , thấy cô và Khương Tùng trao đổi ánh mắt với , màn kịch chính thức bắt đầu.
Sau khi khai tiệc, cô bên cạnh , gắp món cho như một hầu tận tụy.
từ chối gì cả.
Cho đến khi cô múc cho một bát canh gà, bảo uống lúc còn nóng.
chỉ , uống hai ngụm, giả vờ mệt, bảo cô dìu phòng nghỉ.
Khóe môi Lưu Nguyệt khẽ cong lên.
Nếu cô kỹ sẽ phát hiện, chiếc cốc nước uống còn vương một lớp bột mịn.
Đến khi phòng, cô bắt đầu cảm thấy choáng váng.
“Trân Trân… Trân Trân…”
đầu cô .
“Lưu Nguyệt, sắc mặt kém quá. Nghỉ một lát .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-va-ban-than-toi-len-ke-hoach-bat-hai-dua-con-cua-toi/2.html.]
thuận thế dìu cô đến bên giường.
Mắt Lưu Nguyệt mở nổi, ngay đó liền ngất lịm.
Nhìn gương mặt đỏ hồng của cô , nhịn lạnh.
Lát nữa thôi, để xem cô nổi tiếng thế nào!
Nghe tiếng động vọng từ bên trong, thấy buồn nôn, liền đóng cửa .
Khoảng hơn mười phút , nhân viên phục vụ bỗng hét lên:
“Ai khóa trái cửa ? Ban ngày ban mặt mà hổ !”
Tiếng hét lập tức khiến khách khứa bên ngoài xôn xao.
“Chuyện gì ?”
“Phòng 303 là của ai? Sao chuyện đó trong phòng nghỉ của chúng !”
Khương Tùng liền bật dậy.
“Cô linh tinh gì thế? Vợ đang nghỉ trong phòng 303!”
“Vợ ? Bên trong còn một đàn ông nữa kìa! Ôi chao, thật là…”
Nghe , khách khứa ai nấy đều tò mò.
Sắc mặt Khương Tùng xanh mét, giả vờ tức giận lao ngoài, đám đông cũng đồng loạt kéo theo.
Mẹ chồng còn cố tình gào lên:
“Khương Tùng , mặt mũi hai đứa nhỏ mà tha cho Trân Trân !”
Chỉ trong chốc lát, kín cửa phòng.
Mẹ chồng kéo tay :
“Tiểu Tùng , tha cho nó !”
lúc , mở cửa bước .
“Mẹ, tha cho con cái gì?”
Mẹ chồng và Khương Tùng đầu , sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội.
“Sao cô ở đây?!”
4
giả vờ ngơ ngác.
“Con nghỉ ở đây mà. Anh ? Sao hết ngoài cửa phòng? À đúng , Lưu Nguyệt trong nghỉ, đây là tiếng gì thế?”
Vừa , bước qua đám đông.
Khương Tùng xong thì c.h.ế.t sững, mặt tái nhợt.
“Cô gì? Lưu Nguyệt? Sao là cô?”
Câu đó thốt , ánh mắt khác hẳn.
Anh cũng ý thức lỡ lời, vội vàng chữa cháy:
“… đặt phòng 303! tưởng là cô!”
mỉm .
“Lưu Nguyệt dìu về nghỉ, đến cửa thì cô buồn ngủ quá nên nhường phòng cho cô , qua phòng chị dâu. Sao thế? Mở cửa , bên trong tiếng gì ?”
Rất nhanh, nhân viên mang chìa khóa dự phòng đến.
Vừa định mở thì Khương Tùng vội ấn tay ngăn .
“Thôi, Lưu Nguyệt ở trong đó, đừng phiền !”
nhân viên chịu.
“Ban ngày ban mặt mà coi khách sạn chúng là chỗ nào !”
Cô dứt khoát tra chìa ổ khóa, vặn mở.
Khương Tùng kịp ngăn cản.
Chị dâu thấy , vội vàng giúp đặt cô ngay ngắn giường.
Chúng lui sang phòng bên cạnh, hé cửa qua khe hở thì thấy một gã đàn ông ánh mắt gian xảo lén lút chui phòng.
Người quen.
Hắn là khách quen ở tiệm mạt chược của chồng, cũng chính là tên trộm từng ăn cắp tiền đây.
Không ngờ bọn họ chọn loại như thế.
Vừa hủy hoại , hạ thấp đến tận cùng.