CHỒNG TÔI GIẤU THÂN PHẬN NHÀ GIÀU, CÙNG TÔI SỐNG TRONG NGHÈO KHỔ
CHƯƠNG 7
Ông nội chồng cắt ngang: “Đủ rồi, giờ kết hôn rồi, nói gì cũng vô ích.”
Tôi bật cười: “Sao lại vô ích? Thưa ông, tôi nghĩ ông là người hiểu lý lẽ. Ngày tôi kết hôn với Lương Vũ, tôi không hề biết anh ta là con trai tỷ phú.”
Tôi nhìn sang chồng mình – kẻ yếu đuối nhưng lại thích tỏ vẻ gia trưởng, chỉ cảm thấy ghê tởm.
“Nếu đây là một sai lầm ngay từ đầu, thì nó nên kết thúc càng sớm càng tốt.”
Chồng tôi không hiểu tôi đang nói gì.
Anh ta cau có: “Em bây giờ cũng đã gặp gia đình anh rồi, làm ầm ĩ đến mức này chưa đủ sao? Giờ tất cả mọi người đều biết em là thiếu phu nhân nhà họ Lương rồi, vậy đã được chưa?”
“Được hay không là do anh quyết định.” Tôi lạnh lùng đáp, đồng thời lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn.
“Vì mọi người đều có mặt, chúng ta làm chứng luôn. Tôi và Lương Vũ chia tay trong hòa bình. Ký vào bản thỏa thuận này, vài ngày nữa chúng ta ra cục dân chính ly hôn.”
Giọng tôi đầy mỉa mai: “Yên tâm, hôm qua tôi đã tìm luật sư soạn bản thỏa thuận này. Tôi sẽ không lấy một đồng nào từ gia đình họ Lương.”
“Tài khoản chung của chúng ta có 800.000 tệ, chia đôi tài sản theo luật mỗi người 400.000 tệ. Anh đã cho tôi vay 300.000 tệ chữa bệnh cho mẹ, tôi đã tính lãi suất thị trường. Tài khoản này có 720.000 tệ thuộc về anh, còn tôi giữ 80.000 tệ.”
“Nếu không có gì thắc mắc, Lương Vũ, ký tên đi.”
Tôi không khách sáo ném thỏa thuận ly hôn về phía anh ta:
“Một bản chia đôi, từ lúc yêu đến lúc cưới, chúng ta luôn tính toán rõ ràng từng đồng. Đừng để trước mặt bố mẹ anh và ông nội anh, anh lại nói rằng tôi tiêu tiền của anh. Ngay cả tiền mua bao cao su cũng phải chia đôi mà.”
Nghe đến câu cuối của tôi, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía chồng tôi.
Ngay cả những người giúp việc cũng không kìm được nhíu mày.
Bố mẹ chồng tôi sững sờ, không tin nổi nhìn tôi và chồng.
Mặt chồng tôi tái xanh: “Thẩm Nguyệt! Em đang làm cái quái gì vậy? Cùng lắm anh sẽ công khai thừa nhận em là phu nhân nhà họ Lương, được chưa?”
“Đừng gây rối nữa!”
Tôi đứng dậy, lạnh lùng đáp: “Nếu anh không muốn ly hôn, vậy thì chúng ta gặp nhau ở tòa. Đến lúc đó, xem ai mất mặt, anh tự suy nghĩ đi!”