Cố Thành dửng dưng, : "Cái loại ham sắc như nó thì thi đại học cái gì, đừng ô uế danh tiếng nhà trường..."
Lời của hòa cùng tiếng chế giễu của đám bạn bè , gõ mạnh màng nhĩ . há miệng thở dốc từng ngụm khí lớn, nỗi đau mười ngón tay liền tâm giờ phút trở nên thật cụ thể.
Cô Vương dạy Vật lý dìu đến bệnh viện, xe, thấy cô : "Tăng Dương, chuyện nhà trường nhất định sẽ điều tra rõ ràng."
khàn giọng, thiếu tự tin hỏi: "Cô ơi, cô tin em ?"
Cô Vương xoa đầu , gật đầu : "Em là học sinh ngoan nhất cô từng dạy, cô vô điều kiện tin tưởng em."
bật , từ tiếng nấc nghẹn ngào dần chuyển thành tiếng gào nức nở, như trút hết nỗi đau đớn chôn sâu tận đáy lòng.
10
Sau khi khám sơ bộ, cô Vương đưa chụp X-quang, kết quả chẩn đoán là gãy xương bong giật, cần nẹp bột cố định.
Cô Vương lo lắng hỏi: "Vậy thời gian hồi phục là bao lâu?"
Bác sĩ trả lời: "Ít nhất cố định bằng nẹp bột bốn tuần, tháo bột xong còn tập phục hồi chức năng, bệnh nhân dùng tay ?"
Cô Vương than thở: "Em còn tham gia thi đại học nữa, đứa trẻ là thủ khoa tương lai mà trường chúng dốc lòng bồi dưỡng đấy.”
Bác sĩ với ánh mắt thương cảm và tiếc nuối, ông : "Còn nửa tháng nữa là thi đại học , e là kịp , là thử tập dùng tay trái xem ?"
Cô Vương thở dài thườn thượt, đưa về nhà.
"Ngày mai thi thử em cứ nghỉ , cần tham gia , ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."
gật đầu, thẫn thờ lên lầu.
dùng bàn tay trái run rẩy nhập mật khẩu, cửa mở kèm theo giọng nữ máy móc lạnh lẽo: "Chào mừng về nhà."
Trong nhà ai, bố dọn ngoài ở từ lâu, căn nhà đến cũng chẳng mấy khi về. Hiện tại nó giống như một hòn đảo cô độc giữa biển khơi mênh m.ô.n.g, tĩnh lặng chờ đợi sống sót sắp nước biển nhấn chìm bơi về phía nó.
trượt bệt xuống huyền quan, c.ắ.n răng chịu đựng nỗi đau như d.a.o cứa tim. Phấn đấu nỗ lực bao nhiêu năm, chỉ đợi kỳ thi đại học để nghịch thiên cải mệnh, giờ thì dã tràng xe cát, xôi hỏng bỏng . hiểu, Cố Thành thực chính là cho tham gia thi đại học, đang trả thù , cũng là đang hành hạ .
Cậu cảm thấy, loại như , nên thối rữa từ trong xương tủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chin-gio-anh-trang/chuong-3.html.]
11
Năm sáu tuổi, bố ly hôn.
Lần cãi vã cuối cùng của họ là về việc nên học tiểu học ở . Mẹ chủ trương ở quê, bà nghĩ học ở mà chẳng là học, nhưng bố nhất quyết đưa theo ông đến thành phố H, ông : " ít học, nhưng hy vọng con trai thể một bầu trời riêng."
Cuối cùng bố đưa đến nhà họ Cố – nơi ông việc.
Khi đó ông trúng tuyển tài xế cho chủ tịch Cố. Trong căn nhà họ Cố lộng lẫy như cung điện, gặp Cố Thành, nhỏ hơn một tuổi.
Cố Thành từ nhỏ xinh xắn, y như b.úp bê tây, lúc đầu cứ tưởng là con gái, nên tự tiện gọi là "em gái". Bố giận đến mức véo dái tai , bắt xin chủ nhỏ.
Cố Thành xoa xoa tai , còn thổi phù phù đó, : "Thổi một cái là hết đau ngay ~"
Trẻ con cùng trang lứa tụ là chơi đùa quên trời đất, vợ chồng Cố gia thấy và Cố Thành chơi với , bèn cho học lớp vỡ lòng thêm một năm, để đó thể cùng Cố Thành lớp một.
cũng vui vẻ đồng ý.
12
Sau lên cấp hai, thành tích của luôn dẫn đầu, thường xuyên nhất khối.
Cố Thành còn tự hào hơn ai hết, khoác vai với bố : "Nhà họ Cố cứ yên tâm giao cho con, con Tăng Dương chống lưng !"
Chủ tịch Cố hiền từ, nửa đùa nửa thật hỏi phụ tá Cố Thành quản lý công ty . Khi đó chúng mới mười ba mười bốn tuổi, một bầu m.á.u nóng hướng về tương lai. Còn Cố lúc đó, bên cạnh mỉm dịu dàng và e lệ.
"Con đồng ý".
Từ ngữ thiêng liêng như lời thề trong lễ cưới, đầy chắc chắn, để bóp c.h.ế.t ước mơ của ngay từ trong trứng nước.
từng với ai, thật bác sĩ.
Gáy áp cánh cửa huyền quan lạnh lẽo, cả cột sống như sắp cái lạnh cho vỡ vụn. Phòng khách tối om như con quái thú ăn thịt nhả xương, nó nhe nanh múa vuốt, dường như nuốt chửng bụng. Mà một năm , ngay trong căn phòng quen thuộc , bố và phu nhân nhà họ Cố, cũng là của Cố Thành, tằng tịu với . Sự xuất hiện đột ngột của và Cố Thành chỉ phiền đôi uyên ương khổ mệnh , mà còn triệt để x.é to.ạc tấm màn che đậy sự xa của nhà họ Cố.
13
Hôm đó khi khỏi nhà, trời vẫn còn nắng gắt. Bố hỏi , bảo dạy kèm cho Cố Thành, tối sẽ về, nhưng còn đến nhà họ Cố, trời chuyển âm u.