Chim Hoàng Yến Và Bạch Nguyệt Quang

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Ôn bấy giờ mới lùi , ánh mắt đảo qua đảo giữa và Hoắc Diệc Sâm.

Lục Hòa lúc tiến lên phía , cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần thanh mảnh: "Hoắc tổng, ngài đừng giận. Ba chỉ vì quá nhớ Tri Nhạc nên mới nhất thời thất thố thôi. Anh Tri Nhạc, lời họ , về nhà xem thử, ba trang trí phòng cho lắm..."

Nói đến đây, cụp mắt xuống, giọng điệu mang theo vài phần mất mát. Bà Ôn theo bản năng xót xa mà xoa lấy tay .

Hoắc Diệc Sâm chẳng thèm liếc lấy một cái. Anh chỉ cúi đầu vuốt ve đuôi mắt : "Sắc mặt kém thế , thấy khỏe ?"

lắc đầu, gật đầu. Cuối cùng dứt khoát vùi đầu n.g.ự.c .

Bình luận vẫn cứ nhảy: [Nam chính vẫn "bé thụ bảo bối" thế? Sốt ruột c.h.ế.t !]

[Đừng hoảng, chắc chắn là vì bảo bối lớn , ngoại hình chút đổi so với hồi xưa nên nam chính nhất thời nhận thôi. trong lòng chắc chắn gieo mầm mống nghi ngờ , sớm muộn gì cũng về điều tra bảo bối thôi!]

nhắm mắt , lí nhí : "Hoắc Diệc Sâm, em về nhà."

Anh khựng một chút. Rồi cảm nhận tay đặt lên gáy , khẽ xoa nhẹ: "Được, đưa em về nhà."

Anh ôm lấy ngoài. Phía , giọng của Lục Hòa đuổi theo: "Hoắc tổng, tên là Lục Hòa, ... hy vọng cơ hội gặp ngài."

Hoắc Diệc Sâm bước chân dừng, chẳng hề chút phản ứng nào.

Chúng nhanh về đến nhà. Từ sảnh tiệc lên xe, đến phòng ngủ, từng buông tay .

Anh nhẹ nhàng đặt xuống giường, cúi đầu . Đột nhiên cúi tới , hôn lên khóe mắt : "Đừng buồn nữa."

ngước , hỏi: Hoắc Diệc Sâm, lúc em, rốt cuộc là đang lo lắng cho em, là đang xuyên qua em để dõi theo một khác?

"Hoắc Diệc Sâm."

"Ơi?"

Giọng chút khàn : "Anh... tại để em ở bên cạnh ?"

Động tác của khựng . Anh cụp mắt , ánh mắt sâu, như đang phân định điều gì đó. Anh hỏi ngược : "Em xem?"

Tim lỡ mất một nhịp.

Bình luận trôi qua đúng lúc: [Còn vì cái gì nữa? Vì ngươi giống ánh trăng sáng chứ .]

cụp mắt, rặn một nụ : "Em ."

Chân mày nhíu : "Biết cái gì?"

trả lời. Anh chăm chú vài giây, đột nhiên cúi thấp , trán tựa trán : "Tống Tri Nhạc, em cho kỹ đây."

Giọng trầm, từng chữ một: " đối xử với em, chỉ một nguyên nhân duy nhất."

hỏi: "Nguyên nhân gì?"

Anh im lặng lâu. Lâu đến mức tưởng sẽ trả lời nữa. Thế đột nhiên vùi mặt hõm cổ . Giọng nghèn nghẹn, mang theo một tia run rẩy khó nhận : "Bởi vì đó là em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chim-hoang-yen-va-bach-nguyet-quang/5.html.]

sững sờ. Muốn hỏi thêm nhiều điều nữa nhưng ngẩng đầu lên, hôn lấy đôi môi đang hé mở của . Nụ hôn đó nhẹ, dịu dàng, mang theo sự vỗ về đặc trưng của tin tức tố Alpha.

Rồi : "Ngủ , ở đây."

Anh tắt đèn, ôm lòng. Trong bóng tối, vẫn mở trừng mắt. tin . Thật sự tin.

bình luận vẫn chớp nháy: [Chậc chậc, diễn xuất của nam chính mà tranh giải Ảnh đế thì phí quá.]

[Bên ngoài thì lời tình tứ với kẻ thế , trong lòng đang nghĩ về bảo bối của chúng . Chẳng qua giờ chắc chắn bảo bối là ánh trăng sáng thôi, chỉ cần xác nhận xong là kẻ thế hết cửa ngay.]

[Thực thấy kẻ thế cũng tội nghiệp, nếu , sẽ dứt khoát rời xa hai luôn cho rảnh nợ.]

nhắm mắt . Trái tim nhen nhóm một chút hy vọng từ từ chìm xuống.

8

Những ngày tiếp theo, vờ như chẳng chuyện gì xảy .

Ban ngày, tất bật thu dọn hành lý, chuyển dịch tài sản, liên lạc với Tống Thần để sắp xếp thứ cho cuộc chạy trốn. Tối đến, đối mặt với Hoắc Diệc Sâm, còn mẩy, cũng chẳng than đau nữa, mà phối hợp một cách lạ thường.

duy trì trạng thái bình thản như ngày, cũng phát hiện điều gì bất thường.

Cho đến một ngày. Anh trở về muộn, vương một mùi nước hoa. Rất nhạt, nhưng vẫn ngửi thấy. Đó là một mùi hương gỗ đặc biệt, pha lẫn chút ngọt ngào thoang thoảng. Lần cũng ngửi thấy mùi y hệt Lục Hòa.

chôn chân tại chỗ, Hoắc Diệc Sâm giày, cởi áo khoác, vẫn như khi, tiến gần ôm lấy . Anh nhận sự cứng nhắc của :

"Bảo bối, em thế?"

lắc đầu, rặn một nụ : "Không , em chỉ là nhớ thôi. À bảo bảo , ngày mai em cùng Tống Thần về thăm viện trưởng."

ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa

Anh xoa nhẹ thắt lưng : "Cần cùng em ?"

bủn rủn chân tay, dựa hẳn , run giọng đáp: "Không... cần ."

Sáng hôm tỉnh dậy, Hoắc Diệc Sâm vẫn như thường lệ. bò dậy khỏi giường, gọi điện cho Tống Thần.

"Thần Thần, ngày mai ."

Đầu dây bên im lặng vài giây, đáp: "Được, để sắp xếp."

Ngày hôm , ngay khi chuẩn rời , điện thoại đột ngột vang lên một lạ. do dự một chút vẫn bắt máy. Giọng bên dịu dàng ngây ngô, kèm theo tiếng chút rụt rè:

"Tri Nhạc, là em đây, Lục Hòa."

gì. Cậu tiếp tục:

"Hôm qua em gặp Hoắc tổng, bọn em trò chuyện một lát. À , chuyện của em cũng cho , chính là chuyện là Omega , trách em chứ? Em nghĩ chuyện cũng chẳng gì to tát, nên giấu Hoắc tổng gì. xong sắc mặt vẻ khó coi lắm... hình như là đang giận dữ."

lạnh mặt, ngón tay siết c.h.ặ.t điện thoại. Bên nhanh ch.óng cúp máy. bên cửa sổ, bầu trời xám xịt bên ngoài, đột nhiên thấy nhẹ nhõm như thể chuyện cuối cùng cũng xảy đến.

Trước khi hủy thẻ điện thoại, soạn một tin nhắn cuối cùng gửi cho Hoắc Diệc Sâm:

"Nói thật là tệ hại lắm, nào cũng chỉ dùng sức trâu, chịu đựng đủ ! Lần ông đây đếch thèm hầu hạ nữa! Thế cái con khỉ! Anh tự mà hạnh phúc với ánh trăng sáng của !"

Bạn cần đăng nhập để bình luận