Chiếu Nam Sơn -
1
Văn án: Sắc như đao: Vì mà hóa thành nét dịu dàng vương vấn.
Xem xét tình hình cụ thể và tỉ mỉ.
Ta vì Tần Dược Chương mà thử t.h.u.ố.c, hỏng cả thể.
Hắn kết luận là từ thủ đoạn, lấy mạng sống để ép cưới .
Sau , Tưởng Oanh Ngọc mượn tay g.i.ế.c .
Hắn đẩy lên đoạn đầu đài, bắt kẻ c.h.ế.t cho ả.
Hắn tu hú chiếm tổ, mặt dày vô sỉ.
Kết cục ngày nay, tất cả đều là do gieo gió gặt bão, xứng đáng.
1.
Khi d.a.o cầu rơi xuống, thấy tiếng Xuân Đào kêu .
Nàng là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh , năm xưa vì đắc tội Tưởng Oanh Ngọc mà Tần Dược Chương sai đ.á.n.h c.h.ế.t bằng loạn côn.
Bỗng nhiên mở mắt , nàng sờ sờ xuất hiện ngay mặt .
Đầu óc trống rỗng, thể suy nghĩ. Đầu đau như b.úa bổ, nôn một ngụm m.á.u lớn, bẩn hết cả mặt mày.
Có đẩy Xuân Đào , cầm khăn bên mép giường, tỉ mỉ lau cho .
Là Tần Dược Chương.
Tay cách một lớp khăn, sờ lên trán, thái dương, chạm gò má .
Ta chợt thấy ớn lạnh, môi răng run rẩy, nước mắt khống chế mà tuôn rơi.
Tần Dược Chương thật lạnh lùng, giọng mang theo sự khinh miệt:
"Muội đây là… dùng nửa cái mạng của để ép thể cưới , nên vui quá hóa ? Nam Chiếu, dưa hái xanh ngọt, dạy , quên ?"
Chiếc khăn tay bẩn hôi, ném thẳng lên mặt .
"Oanh Ngọc chuyện gì cũng nhường nhịn , đằng chân lân đằng đầu, uổng công ngày ngày cầu nguyện cho . Muội xứng ? So với , thật sự xa đến mức buồn nôn."
2.
Ta cùng Tưởng Oanh Ngọc so đo cả đời, cũng thua cả đời.
Đều là biểu của Tần Dược Chương, nhưng nàng gia thế hiển hách, tài tình xuất chúng, tới kinh thành đầy ba tháng nhận muôn vàn sự tung hô.
Còn cha mất sớm, từ nhỏ nương nhờ ở hầu phủ, ăn nhờ ở đậu, nếm đủ thói đời nóng lạnh.
Toàn bộ hầu phủ rộng lớn, chỉ Tần Dược Chương là chịu thương xót một chút. Hắn trời sinh tính tình lạnh nhạt, nhưng luôn thích trêu cho . Hắn là ánh sáng thời niên thiếu của . Ta vốn tưởng rằng, sẽ vĩnh viễn soi rọi lên .
Cho đến khi Tưởng Oanh Ngọc xuất hiện.
Nàng cha dạy dưỡng, trời sinh là kẻ mang tai họa. Trên thế gian , thứ nếu để chỗ thì đều là lãng phí.
Nàng luôn cách khiến Tần Dược Chương chú ý đến . Nàng bất động thanh sắc, dễ như trở bàn tay mà mang rời khỏi bên cạnh .
Ta trốn trong bóng tối bọn họ đôi cặp, tựa như một tên hề cô độc, rình coi niềm vui sướng từng thuộc về .
Ta tham lam ôm c.h.ặ.t lấy ảo ảnh của Tần Dược Chương, tự dối lòng rằng từng đến đây, sẽ trở về.
Ta cũng , dưa hái xanh ngọt.
từng ở những đêm khuya say rượu, sống c.h.ế.t kéo dập đầu ánh trăng. Hết đến khác, cố chấp cưới .
Có lẽ Tần Dược Chương chỉ coi đó là lời đùa giỡn, nhưng tưởng thật.
Nực , dùng cả một đời mới thấu lời thề thốt đảm bảo của : "Thê t.ử của chỉ thể là Chiếu Nhi", kết cục chỉ là một lời dối.
3.
An Quốc quận chúa gửi thiệp mời dự yến tiệc mùa xuân, gắng gượng thể ốm yếu để đến dự.
Đời ở trong phủ dưỡng bệnh. Nghe trong bữa tiệc nhắc tới chuyện thử t.h.u.ố.c, khen tình sâu nghĩa nặng, khuyên dì nên nhận con dâu.
Dì mang tiếng nên đành rằng đang chọn ngày lành tháng , dự định hạ sính lễ với .
Hôn sự của cùng Tần Dược Chương cứ thế qua loa định đoạt.
Vì chuyện mà hận cả đời, đưa cảnh dầu sôi lửa bỏng, đày đọa đến mức mất hết sinh khí.
Hôm nay gió lớn, thổi ho khan ngừng.
Tần Dược Chương ném chiếc áo choàng của n.g.ự.c , ánh mắt chứa đầy sự phiền chán: "Có bệnh thì ở nhà dưỡng cho . Muội ngoài thế là chiếu cáo thiên hạ rằng Tần Dược Chương nợ ?"
Ta hất tay nhận, chiếc áo choàng màu đen rơi xuống đất, dính đầy bụi bẩn. Ta giẫm lên nó, nhấc chân bước lên xe ngựa.
Tần Dược Chương lạnh, vung roi ngựa cản đường : "Cứng cáp nhỉ? Chiếc xe để Oanh Ngọc . Muội theo thì chiếc phía ."
Hắn chỉ về phía một cỗ xe ngựa nhỏ bé. Ta cỗ xe đó, sang vẻ đắc ý giấu giếm kỹ lưỡng của Tưởng Oanh Ngọc, liền mỉm .
Chiếc xe ngựa chân là do phụ khi còn khỏe mạnh vung tiền tạo dành riêng cho , điểm châu chuỗi ngọc, hoa lệ vô cùng.
Rõ ràng là đồ của , động ?
Tưởng Oanh Ngọc giành lên tiếng : "Biểu ca, Chiếu Nhi thể yếu đuối, nên nhường . Huynh cũng cần lúc nào cũng mặt vì , tức giận."
Nàng gượng gạo, một câu nào mắng , nhưng giữa những hàng chữ tràn ngập sự chỉ trích.
"Thân thể nông nỗi là do tự nó chuốc lấy. Oanh Ngọc, đáng thương tất chỗ đáng giận, thể cứ mềm lòng, chịu ủy khuất mãi ."
Trước khi Tần Dược Chương thử t.h.u.ố.c, từng với rằng, tin ai khác, chỉ tin một .
đến hôm nay, những đắng cay nuốt vì đều biến thành "do tự chuốc lấy".
Cơn oán hận lẫn với mùi tanh ngòm kìm nén trào lên tận cổ họng.
Ta lấy khăn thấm vết m.á.u vương khóe miệng, hùa theo: "Biểu ca dạy , nhớ kỹ , sẽ thế nữa."
Tần Dược Chương im lặng một lúc lâu, đột nhiên đưa tay kéo Tưởng Oanh Ngọc lên lưng ngựa. Hắn vén những lọn tóc rối cho nàng , dịu dàng dỗ dành: "Xe ngựa thì gì vui, hôm nay chúng cưỡi ngựa ."
Sau đó thúc ngựa chạy , xẹt qua như cơn gió, quật ngã xuống đất.
4.
Yến tiệc diễn một nửa, quả nhiên ngẩng đầu lên, cảm thán: "Lần Nam cô nương xem như bỏ mất nửa cái mạng để cản tai họa cho Tần thế t.ử. Hầu phu nhân thật phúc, nuôi dạy một cô nương như ."
Dì gượng gạo, đang định cứng đầu hùa theo thì liền ngắt lời:
"Ta vì biểu ca mà thử t.h.u.ố.c, chỉ để tạ ơn chiếu cố nhiều năm. Chuyện hôn nhân cưới gả, vẫn là lưỡng tình tương duyệt thì hơn. Trong lòng thương, trèo cao."
Tần Dược Chương hiếm khi chịu thẳng .
Trong ánh mắt giấu sự dò xét, dường như đang nghi ngờ giở trò quỷ gì. Lại chút ý cợt nhả, nhạo đang bộ tịch.
Hắn luôn rõ yêu , yêu đến mức chỉ cần lệnh một tiếng, thể móc cả trái tim dâng cho .
Đáng tiếc trái tim từ lâu giẫm đạp thành bùn lầy.
5.
Dì gả, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng bớt khó coi hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chieu-nam-son-chqk/1.html.]
Xưa nay chỉ bà chê bai , gì chuyện chướng mắt nhi t.ử của bà .
Tần Dược Chương nhướng đuôi mắt liếc sang, nuốt ngụm rượu, xoay xoay chén ngọc hỏi: "Chiếu Nhi của chúng tầm mắt cao nhỉ. Nói xem, công t.ử nhà ai lọt mắt , biểu ca sẽ cầu giúp cho."
Hắn mang chút khiêu khích, đôi mắt hoa đào híp , ánh mang nửa phần khó chịu, nửa phần tàn nhẫn.
Ai thể lọt mắt ư?
Ta đột nhiên nhớ tới một .
Đó là mà Tần Dược Chương ghét nhất, cũng là nam nhân Tưởng Oanh Ngọc cầu mà .
Có lẽ xuất phát từ tâm lý trả thù độc ác, cố ý nhắc đến tên :
"Đích thứ t.ử của Hà Tây Vương - Tô Hạc Sơn. Nghe đồn dung mạo 'sơn mi hải mục', nữ t.ử thiên hạ đua theo đuổi. Ta tự nhiên cũng thấy là xuất chúng nhất."
6.
Hà Tây Tô thị là danh gia vọng tộc trải qua ba triều đại, sừng sững đổ suốt hai trăm năm.
Năm xưa tiên hoàng nhập quan, Tô gia trấn giữ vùng Hà Tây giúp đỡ ít, tránh thương vong cho nhiều vô tội. Khi luận công ban thưởng, nhà xếp đầu bảng, phong khác họ vương duy nhất của triều đại .
Gia thế như , nội tình như , đời những kẻ thể sánh vai với thực sự đếm đầu ngón tay.
Ngón tay Tần Dược Chương gõ nhẹ lên mặt bàn, khẽ, hỉ nộ:
"Những lời ngày dạy trông mặt mà bắt hình dong, quên sạch ? Lấy sắc để đ.á.n.h giá con , khỏi quá dung tục."
Tưởng Oanh Ngọc đến từ Hà Tây.
Nàng suốt ngày treo tên Tô Hạc Sơn miệng để đề tài chuyện, chẳng thấy Tần Dược Chương nàng nửa câu khó .
Chỉ là kẻ tục tĩu, xứng đáng cao cao tại thượng răn dạy.
Không là ai xen mồm , chậm rãi hỏi vặn : "Dung tục ?"
Ở đình hóng gió núi giả từ lúc nào xuất hiện thêm một . Hắn lười biếng tựa lan can, xoa vụn bánh nếp cho chim sẻ ăn.
Hôm nay trời nắng , ánh nắng chiếu lên chiếc áo lụa màu xanh xám của , tỏa một vầng sáng ch.ói lóa khiến mở nổi mắt.
"Tô Hạc Sơn?!"
Tưởng Oanh Ngọc buột miệng kinh hô, tự giác thấy thất thố, liền vội vàng che đậy: "Thế t.ử gia... lâu gặp."
Tô Hạc Sơn?
Hắn nhàn nhã gối đầu lên cánh tay, thong thả , ánh mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ.
"Đã nhiều năm thấy gương mặt nào sạch sẽ như . Phong nhã, tinh xảo, ."
Chỉ vì một câu khen ngợi của , ánh mắt của những xung quanh như đ.â.m xuyên qua .
Rõ ràng là chuyện nở mày nở mặt, nhưng toát mồ hôi lạnh , da gà nổi rần rần.
... Người thể là Tô Hạc Sơn chứ?
Thư Sách
Đời tắm m.á.u Ngự sử phủ, cảnh tượng tàn sát điên cuồng vẫn còn hiện rõ mắt .
Tên cường đạo khoác lên lớp da thịt hoa lệ đó, thể là Tô Hạc Sơn trời quang trăng sáng ?!
7.
Tô Hạc Sơn đến kinh thành đầy hai ngày, lặn lội đường xa nên tinh thần uể oải. Ném hai câu đau ngứa xong, liền vật vờ nghỉ ngơi.
Tưởng Oanh Ngọc vì thế mà hận .
Đêm đó nàng tới tìm , nụ vô cùng cổ quái.
"Hôm nay coi như thông minh, biểu ca khó xử. Thấy ngoan ngoãn, dì sai tới thông báo cho , bà tìm cho một mối . Muội hãy chuẩn , hôm khác xem mắt."
Ta dưỡng bệnh trong phủ của dì nhiều năm, ngoài việc cho miếng ăn, bà bao giờ để mắt tới . Trước nghĩ đủ cách để lấy lòng, cố gắng ngoan ngoãn hơn một chút, nghĩ rằng bớt gây thêm rắc rối thì bà sẽ thích thêm vài phần.
Sau mới , dì thích là giả, điều bà chán ghét nhất chính là khuôn mặt giống mẫu đến tám phần của . Suy cho cùng, đáng lẽ gả Hầu phủ ban đầu chính là mẫu .
Đây là một bí mật, là lời dì đích cho khi c.h.ế.t.
Bà chán ghét mẫu , vì thế cướp tất cả những thứ thuộc về bà.
Bà mà chịu tìm cho một nhà t.ử tế ? Đừng đùa.
Ta bên cửa sổ chép Tâm Kinh, buồn đoái hoài đến Tưởng Oanh Ngọc.
Nàng giật lấy cây b.út lông sói của , vung tay ném mạnh tấm bình phong, vẽ một vệt mực lem luốc khó coi.
"Giả vờ thanh cao cái gì! Nam Chiếu, chỉ là một kẻ đáng thương ai thèm cần, lấy tư cách gì mà kiêu?"
Nàng bóp c.h.ặ.t cằm , trào phúng .
"Canh suông nước ốc, bộ dạng bần hàn chua loét."
Ánh mắt nàng chuyển hướng sang cây trâm ngọc tóc , giơ tay tháo xuống, nghiến răng : "Chỉ dựa cây trâm rách mà nghĩ sạch sẽ hơn bọn ?"
Nàng giơ tay định ném vỡ nó, đột nhiên túm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng , ép ả dồn bức tường phía . Cây trâm kề sát yết hầu Tưởng Oanh Ngọc.
Nàng hét lên: "Nam Chiếu, điên ? Ta sẽ bảo biểu ca đ.á.n.h gãy chân !"
Ta dồn thêm hai phần sức, đầu cây trâm ấn sâu da thịt ả.
Có lẽ vì vẻ mặt của lúc quá mức lạnh lẽo và âm u, nàng dám cựa quậy nữa, miệng mếu máo sắp .
Ta c.h.ế.t một , ngay cả mạng sống còn chẳng màng, thì còn để ý đến đôi chân nữa ?
Ta giống như một cái xác hồn, bình tĩnh mở miệng:
"Tỷ cái gì cũng , tại lúc nào cũng nhắm mà gây khó dễ? Tục ngữ câu 'Kẻ giày sợ chân đất', nếu biểu tỷ từng qua, Chiếu Nhi sẽ dạy cho tỷ một bài học.
"Trước khi c.h.ế.t, nhất định sẽ kéo tỷ xuống suối vàng bồi táng cùng."
8.
Lý công t.ử Lý Trường Phong hẹn ở Tùng Trúc Lâu để xem mắt.
Kẻ bề ngoài áo mũ chỉnh tề, nhưng bên trong là một con quỷ đói háo sắc, chuyên ba cái trò đồi bại bẩn thỉu.
Chỉ là mà thích là mỹ nhân dung mạo kiều diễm rực rỡ như biểu tỷ, chứ một kẻ khép nép nhu nhược như .
Ở những nơi Tần Dược Chương thấy, Tưởng Oanh Ngọc khắp nơi rải rắc tình tư, trêu chọc đến mức Lý Trường Phong dây dưa buông.
Ta và nàng là biểu tỷ , gương mặt nét hao hao giống .
Đời nàng luôn đẩy ngoài để đỡ ả cái tai họa . hầu như bước chân khỏi cửa phủ nên từng trúng kế.
Sau nàng dùng d.a.o đ.â.m c.h.ế.t , với Tần Dược Chương rằng hại ả suýt Lý Trường Phong nhục. Nàng g.i.ế.c chỉ vì tự vệ, khiến Tần Dược Chương đích đưa lên đoạn đầu đài.
Đời đính ước với Tần Dược Chương, nghĩ đến thủ đoạn của ả, e là chỉ thể càng ngày càng đê tiện hơn.
Ta nhẹ nhàng thở hắt một ngụm oán khí.
Lý Trường Phong , rõ ràng là chẳng hứng thú gì, mà vẫn diễn bộ dáng của một kẻ sĩ đàng hoàng: "Tính cách của cô nương và biểu tỷ cô nương, quả thực khác biệt khá xa."
Ta khép nép rụt cổ, ấp a ấp úng : "Hôm nay đến là ... Lý công t.ử, hẳn là thất vọng ?"
Ta nâng chén lên, cụp mắt xuống che giấu sự khinh miệt sâu thẳm trong đáy mắt.