CHIA UYÊN RẼ THÚY

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng xe ngựa xa dần, mấy bóng đen quây , răng nanh nhỏ dãi, ngửi quanh tìm chỗ hạ miệng. 

 

lúc một con ch.ó hoang há miệng định c.ắ.n cổ , một bóng đen nhanh nhẹn lao từ phía xéo! 

 

Một tia lạnh lóe lên, con ch.ó rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

"Mẹ! Mẹ thế nào ?!" 

 

Tạ Sán quỳ bên cạnh , lo lắng gọi. Tay nó vững vàng lấy từ trong tay áo một viên t.h.u.ố.c, nhét miệng .

 

Giải d.ư.ợ.c bụng, một luồng ấm áp dâng lên, nhanh ch.óng xoa dịu sự tê liệt của cơ thể. Ta chậm rãi mở mắt, cảm thấy sức lực từng chút một về tứ chi và .

 

"Sán nhi..." Giọng khô khốc.

 

"Mẹ! Người tỉnh ! Tốt quá !" 

 

Mắt Tạ Sán đỏ hoe, suýt chút nữa là bật , nhưng vẫn cố kìm nén: "Không chậm trễ, chúng lập tức rời kinh thành! Xe ngựa ở ngay ngoài rừng, tiếp ứng cũng sắp xếp xong ."

 

Ta nắm lấy cánh tay nó, mượn lực dậy.

 

"Đồ đạc... đều chuyển hết chứ?" Ta thấp giọng hỏi.

 

"Theo lời dặn, sản nghiệp công khai thông qua nhiều kênh chuyển đổi thành vàng bạc, đồ mềm và lương thảo quân giới, chia từng đợt vận chuyển về Bắc Cảnh . Những thứ còn ở kinh thành chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng. Sổ sách cũng sạch sẽ, trong thời gian ngắn thể tìm sơ hở." 

 

Tạ Sán nhanh, rành mạch rõ ràng.

 

Ta gật đầu, tựa Tạ Sán dậy, về hướng kinh thành cuối.

 

"Đi thôi, chúng Bắc Cảnh."

 

Một tháng , đoàn chúng đến Trấn Bắc Quan. Gió lạnh thấu xương, quan ải hùng vĩ. 

 

Binh sĩ thủ thành tường thành hô lớn hỏi: "Đứng ! Kẻ nào đó?"

 

Ta vén rèm xe, bước ngoài: "Ta là Tạ Thẩm thị ở kinh thành, đến đầu quân cho Trấn Bắc Vương. Làm phiền thông báo một tiếng."

 

Binh sĩ thủ thành trao đổi ánh mắt. Không lâu , lầu cổng thành xuất hiện một bóng dáng khoác thiết giáp màu đen.

 

"Có Tạ phu nhân, Thẩm Ngọc Trúc?" 

 

Người tới hình cao lớn, lông mày lộ vẻ uy nghiêm dày dạn sa trường, chắc hẳn là Trấn Bắc Vương Tiêu Ngật. 

 

Ta đáp: "Chính là ."

 

Tiêu Ngật để lộ nụ như trút gánh nặng. 

 

"Mở cổng thành! Đón Tạ phu nhân nhập quan!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chia-uyen-re-thuy/chuong-6.html.]

 

Cổng thành nặng nề chậm rãi mở . Ta xuống xe bộ, chỉ thấy hai bên phố xá sạch sẽ, binh sĩ tuần tra trật tự. 

 

Tuy bằng kinh thành phồn hoa nhưng khiến thấy gần gũi. Tiêu Ngật cũng xuống lầu thành, đích dẫn về Trấn Bắc Vương phủ.

 

Trong thư phòng Vương phủ, chậu than cháy rực. Tiêu Ngật cho tả hữu lui , chỉ để và Tạ Sán.

 

"Phu nhân đại nghĩa, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết, giải nỗi lo ở Bắc Cảnh của ." 

 

Ngài đích rót cho , thần sắc trịnh trọng.

 

Ta nhận lấy chén , : "Vương gia cần khách sáo. Hoàng đế tham lam đáy, hãm hại trung lương, quốc khố trống rỗng mà chỉ bóc lột bách tính, sớm mất hết lòng dân."

 

"Tướng sĩ Bắc Cảnh bảo gia vệ quốc, mà ngay cả lương bổng cũng thường xuyên thiếu hụt. Thiếp chẳng qua là đem tiền của Tạ gia dùng nơi cần dùng mà thôi."

 

Tiêu Ngật tán thưởng gật đầu, đó trong mắt lóe lên tinh quang: "Phu nhân tin tức mới nhất ở kinh thành?"

 

"Xin chi tiết."

 

"Đại hôn của Tạ Nam Cảnh và Lam Ngọc Công chúa hôm qua tổ chức sơ sài xong ." 

 

Tiêu Ngật giễu một tiếng tiếp: "Vì Tạ gia mãi đưa sính lễ trời mà Hoàng đế yêu cầu, Hoàng đế chấn nộ, mắng nhiếc Tạ Nam Cảnh khi quân ngay điện, tước công danh của , tống thiên lao."

 

"Lam Ngọc Công chúa lóc cầu xin vô ích, ngược còn Hoàng đế khiển trách, tước phong hiệu Công chúa, đày lãnh cung."

 

Ta tĩnh lặng lắng , trong lòng vui cũng chẳng buồn. 

 

Tiêu Ngật liếc một cái, tiếp: "Hoàng đế hạ lệnh tịch thu tài sản Tạ gia, ý đồ bù đắp thâm hụt."

 

"Kết quả đương nhiên là phát hiện Tạ gia từ lâu là một cái vỏ rỗng, những thứ đáng giá một món cũng tìm thấy. Hoàng đế lúc chắc là tức đến nhảy dựng lên ."

 

Ta mỉm : "Ông tìm thấy . Tích lũy mấy đời của Tạ gia sớm hóa thành , biến thành đao kiếm và lương thực trong tay các tướng sĩ ."

 

Tiêu Ngật vỗ tay lớn: "Tuyệt diệu! Cứ như , Hoàng đế mất tiền mất tính toán, càng mất hết lòng ! Trong triều lão thần dâng tấu, thẳng Bệ hạ thèm gia sản của thần t.ử là hành vi của quân chủ nhân từ." 

 

Ngài dậy, tới bên cửa sổ màn đêm bao la ngoài quan ải, giọng trầm xuống: "Phu nhân, thời cơ sắp đến ."

 

Ta cũng dậy, nghiêm giọng : "Thiếp nguyện dốc hết tất cả để giúp Vương gia thành sự. Chỉ cầu khi đại công cáo thành, thiên hạ thái bình, thương lộ thông suốt, bách tính an cư, còn chính sách hà khắc như hổ dữ nữa."

 

Tiêu Ngật xoay , ánh mắt sáng rực: "Nhất ngôn cửu đỉnh!"

 

Ba tháng , Tiêu Ngật giương cao ngọn cờ "Thanh quân trắc, tru hôn quân", phản

 

Bắc Cảnh quân vốn dũng mãnh, nay vật tư của Tạ gia trợ trận, càng thêm thế như chẻ tre, liên tiếp hạ mấy châu, tiến thẳng về kinh thành!

 

Trên điện Kim Loan, sắc mặt Hoàng đế xanh mét. 

 

"Phản ! Phản ! Tiêu Ngật cái tên nghịch tặc ! Còn cả ả tiện phụ Thẩm Ngọc Trúc nữa! Ả thế mà c.h.ế.t, còn theo nghịch tặc! Trẫm đáng lẽ nên băm vằn ả từ lâu mới !"

Bạn cần đăng nhập để bình luận