Chàng Nghèo Thanh Thuần

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

thu hồi tầm mắt, hít sâu một thật mạnh, đè nén trái tim đang co rút đau đớn.

 

7.

 

về nhà, chỉ thấy trong nhà thiếu , giờ thấy cả căn nhà trống trải đến đáng sợ.

 

lang thang trong phòng khách như một con cô hồn dã quỷ.

 

Dạ dày đau âm ỉ, mở tủ lạnh định nấu bát mì, tay vô thức lấy âu sứ đựng ngân nhĩ tỳ bà .

 

cúi đầu nếm một ngụm, ngọt.

 

Hạ Gia luôn nhớ kỹ thích ăn ngọt.

 

Thật quan hệ giữa và em lên từ lâu .

 

quen với việc em ít , bình thường giả bộ đắn, nhưng cho dù lời khó phát cáu, em vẫn chấp nhận hết, sẽ sáp hôn hôn , dùng chất giọng dễ gọi là "".

 

cũng quen việc thấy đồ gì sẽ mua cho nhóc con một phần.

 

Em sẽ luôn nghiêm túc bảo tiêu tiền hoang phí, liền sáp hôn em bảo đây thích mua cho em đấy, ngại thì tối nay phục vụ nhiệt tình .

 

Mặt và cổ em đỏ bừng lên một mảng.

 

đóng cửa tủ lạnh, chút thẫn thờ nghĩ, tại em thích đàn ông cơ chứ?

 

Rồi chợt nhớ điều gì, trong lòng càng thêm đau nhói, thật cho dù em thích đàn ông, chắc cũng chẳng thích loại như .

 

Quả thực, sẽ chẳng kết quả gì.

 

uống hết chỗ ngân nhĩ em để , qua loa vệ sinh cá nhân lên giường, giường vẫn còn vương mùi của em.

 

trằn trọc mãi ngủ , cứ cảm thấy giường cũng trống vắng, nhất là hương trắng cứ luôn nhắc nhở .

 

Nơi vốn dĩ nên một bằng da bằng thịt đó.

 

em còn ở đây nữa.

 

hít sâu một , bật dậy, sang phòng cho khách ngủ.

 

Mãi đến đêm khuya, chuông điện thoại đột ngột vang lên, dọa giật b.ắ.n .

 

Nhìn kỹ là tên của Hạ Gia.

 

Bàn tay cầm điện thoại run lên, trái tim lạnh lẽo bắt đầu hồi m.á.u.

 

cũng ngờ Hạ Gia còn tìm , em lẽ mong rời xa càng xa càng mới đúng.

 

hắng giọng máy, trong đêm tối giọng điệu của em lạnh lùng vô cùng.

 

"Anh ở nhà."

 

"Hả?"

 

"Anh thật sự tìm khác ?! Là ai?!"

 

Em gào lên với , nhưng mạc danh giọng điệu âm u của em cho lạnh sống lưng, một luồng mồ hôi lạnh toát ướt đẫm lưng áo.

 

"... ở nhà mà."

 

"Ở chỗ nào?"

 

"Phòng cho khách."

 

Điện thoại ngắt kết nối, giây tiếp theo Hạ Gia đẩy cửa bước , mặt biểu cảm gì, em đang nghĩ gì, nhưng việc đêm hôm thế em còn xuất hiện ở nhà vốn dĩ kỳ lạ .

 

chống dậy hỏi em: "Em còn đến gì?"

 

Em đ.á.n.h giá giường chiếu, và cả căn phòng, như để xác nhận điều gì đó, hai giây , vẻ lạnh lùng mặt mới thu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chang-ngheo-thanh-thuan/chuong-5.html.]

 

Giọng nhẹ vài phần.

 

"Trả nợ."

 

xuống , cuộn trong chăn, mặt em, cứ lung lay.

 

Quả nhiên nhan sắc hỏng việc lớn.

 

" bảo cần ."

 

Em cách một lớp chăn bế bổng lên: " em trả."

 

Bỗng nhiên nhấc bổng lên trung mất trọng tâm, vội vàng vươn tay ôm lấy cổ em, hai bốn mắt , ánh mắt em bao trùm lấy .

 

Cũng , cái tư tưởng trai nghèo của em, cứ là cố chấp, cứng đầu, cứ cảm thấy nợ là trả, nếu cả bứt rứt yên.

 

hừ lạnh một tiếng bảo tùy em.

 

trong đầu trào dâng niềm vui sướng như sống sót tai nạn.

 

Chưa dứt với em, chừng, chừng còn thể trộm một mùa đông ấm áp.

 

8.

 

Em bận rộn với việc học và dự án game .

 

Công ty đến nửa cuối năm việc tiếp khách xã giao cũng nhiều lên trông thấy, ngày nào cũng sớm về khuya.

 

Thời gian hai đứa ở bên ban ngày ít nhiều, nhưng chung quy tối đến đều sẽ về cùng một nhà, cùng một chiếc giường.

 

Em nhắn tin kể khổ với , bạn cùng nhóm bài tập chung ngu thể tả, đưa đồ cứ như mớ hỗn độn gà bới.

 

vắt chéo chân gõ chữ: "Bảo bối tức c.h.ế.t , qua đây để l.i.ế.m l.i.ế.m cho nào."

 

Bên trả lời, thầm tưởng tượng dáng vẻ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của em.

 

Vừa định bỏ điện thoại xuống, một tin nhắn gửi tới: "Tối nay nhé."

 

bất giác mỉm , quả nhiên trêu chọc nhiều, da mặt cũng dày lên .

 

Lúc sếp , vỗ vai : "Được , đừng yêu đương nữa, tối nay ăn cơm cùng sếp Triệu."

 

"Không thành vấn đề, sếp."

 

Đến tối gọi cho em: "Tối nay tiệc rượu, chắc về nhà sẽ muộn đấy."

 

"Mấy giờ?"

 

"Chưa nữa, chắc mười hai giờ."

 

"Được ." Bên truyền đến tiếng tắt bếp.

 

mở miệng hỏi: "Em đang ở nhà ?"

 

"Vâng, vốn định nấu cơm, nhưng về ăn thì em nấu nữa, tiện thể còn chút việc ."

 

"Đợi về nhà ăn em."

 

Em nghẹn lời một chút, giọng điệu chuyện như trách móc nũng, trêu ghẹo trái tim nhỏ bé của cứ ngẩn ngơ.

 

Em : "Không đắn."

 

Hai ân ân ái ái chuyện thêm một lúc, mới lưu luyến cúp máy.

 

Ngước mắt lên thấy trợ lý phía , vẻ mặt như gặp ma, vô cùng phức tạp.

 

sa sầm mặt mày: "Làm gì đấy? Chưa thấy yêu đương bao giờ ?!"

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận