Những bụi cây cảnh thấp ven đường ngăn cách và Tống Hào. Con đường chỉ cần vòng một chút là qua nhưng lúc chút do dự.
Tống Hào một tay ôm mũ bảo hiểm, khuyên tai bằng hai chiếc khuyên bạc, trông ngông cuồng phóng túng. Là hình mẫu của một "bad boy" trong mơ của cô gái.
Cậu hất cằm lên: "Hôm nay là ngày 3 tháng 6."
?
"Từ ngày chị dùng tiền ném thì tròn một tháng."
quên mất chuyện . Lúc đó hai mươi vạn một tháng.
bước tới, dừng đối diện với : "Vậy, cần gia hạn hợp đồng ?"
Cậu khẩy một tiếng đội mũ bảo hiểm lên đầu .
"Lên ."
"Đi ?"
Cậu mất kiên nhẫn: "Sợ bắt cóc chị ?"
Vẫn là cái tính đó.
trèo lên xe máy.
"Ôm c.h.ặ.t ."
Chuyện gia hạn hợp đồng còn xong mà ôm ấp thế nên cảm thấy chút chột . Thế nên chỉ ôm hờ hững.
Kết quả là đột ngột rồ ga, cả lao về phía , theo đà ôm c.h.ặ.t lấy eo. Vậy thì... cứ để chuyện tự nhiên . Đoán là Tống Hào cố ý. Cậu lái xe máy qua mặt Tào Đường cho hít một ngụm khói xe.
Xe máy chạy càng lúc càng nhanh, gió thổi quần áo phần phật. Lưng trai rộng lớn, eo bụng cũng vô cùng săn chắc. ôm , như thể là đang nắm một cây cung sẵn sàng b.ắ.n.
Chiếc xe máy thẳng khỏi trung tâm thành phố hướng về phía núi Lộc và chỉ dừng khi đến đỉnh núi.
Núi Lộc cao, nhưng ở đây cũng thể cảnh hàng vạn ánh đèn của thành phố A. Ánh đèn lấp lánh trông như một hồ nước đầy .
"Những lời với Tào Đường..."
Tống Hào ngắt lời : "Chị ấn tượng gì về ?"
Ánh đèn phản chiếu trong mắt , trông đôi mắt thật rực rỡ.
"Cậu học năm nhất, năm cuối, thật sự là ấn tượng gì."
"Trước đó nữa chúng gặp ."
?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-trai-theo-chi-ve-nha/chuong-12.html.]
Cậu lấy điện thoại mở một bức ảnh. Trong ảnh là một đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi hình béo mập, lùn lùn. Cái mặt ... chút quen.
Nhớ . Hồi đó học cấp ba, tài xế đến đón nên tự bộ về nhà. Khi qua một con hẻm nhỏ, thấy vài con trai đang bắt nạt một bé béo mập. Áp lực học tập cấp ba lớn, đang khao khát cơ hội để giải tỏa nên hét lên một tiếng lao tới đóng vai hùng.
Sau đó bé béo mập hỏi tên . trả lời một cách "trẻ trâu" là: "Chị là em gái Lôi Phong." Làm việc mà để tên mà.
Tống Hào vặn nắp chai nước đưa cho : "Hồi đó chị với nhiều điều. Chị béo và lùn là tội , cần chịu sự bắt nạt như , chị tin rằng sẽ cao và trai hơn."
ngượng ngùng gãi đầu: " chỉ để an ủi thôi."
"Ừm, bây giờ ." Tống Hào gật đầu với vẻ bất cần: " lúc đó hiệu quả."
"Thế là từ đó nỗ lực học tập trở thành học sinh giỏi ?"
"Không, ngày hôm liều mạng đ.á.n.h cho bọn chúng một trận, đó chúng dám trêu chọc nữa."
À... Lại theo kịch bản !
Cậu hất cằm: "Chu Tư Tư, trong túi quần đồ, chị sờ thử xem."
Ánh sáng đỉnh núi tuy lờ mờ nhưng vẫn những khác. ngượng ngùng đưa tay : "Cái lắm ..." Sau khi sờ hai cái, bắt ngờ chạm một thứ gì đó. kinh ngạc: "Cái gì mà cứng thế ?"
16
Cặp đôi nhỏ ở cách đó xa sang. Trán Tống Hào khẽ giật giật: "Lấy thì ."
"Giữa thanh thiên bạch nhật thế , lấy thật sự ?"
Tống Hào liếc đột nhiên nắm lấy tay : "Diễn nhiều , lấy đồ thật thử xem?"
Mặt bất giác trở nên đỏ ửng, đó ngoan ngoãn lấy chiếc hộp cứng đó .
"Mua cho chị đấy."
mở thì thấy bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim. Hôm đó đưa mua sắm, khi đang thử đồ khác thì cầm sợi dây chuyền ngắm một lúc.
trách : "Mua từ lâu , nhưng bây giờ mới đưa cho ?"
"Vì đây là đổi quà." Cậu lấy sợi dây chuyền đeo lên cổ . Khoảnh khắc cài móc, khẽ : "Bắt đầu từ hôm nay là em chủ động theo đuổi chị, tiếp cận chị. Muốn của chị và trái tim chị."
đầu thì bắt gặp ánh mắt cháy bỏng của . Mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn tiếng tim đập của và dần dần đồng bộ.
"Tống Hào..."
"Ừ." Cậu từ từ cúi gần , mũi chạm mũi . Tiếng đáp trầm thấp đó quyến rũ c.h.ế.t .
"Trời mưa ." Sắc mặt chợt cứng . là trời mưa . Cơn mưa mùa hè cứ đến bất ngờ như thế.
"Vậy chúng về..."
kiễng chân hôn lên môi và nuốt trọn những lời còn . Dù cơn mưa lớn đến thì cũng thể dập tắt sự rung động hôn lúc .
Mưa càng lúc càng lớn, chúng cứ thế lùi hôn, cho đến khi trong hành lang đỉnh núi. Những hàng cây cao lớn che khuất chúng , tiếng mưa rơi "lộp bộp" như tiếng trống phụ họa.