BỖNG NHIÊN TA ĐỘC SỦNG HẬU CUNG

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn bế thốc lên về phía giường. Ta đặt xuống giữa giường, nín thở, cẩn trọng rúc một góc. Hắn bắt đầu cởi đai lưng, vội vàng nhắm tịt mắt . Hắn từng , thấy thứ nên thấy sẽ m.ó.c m.ắ.t. Ta giữ đôi mắt , moi .

nhắm mắt , nước mắt tự chủ mà rơi xuống. là những giọt nước mắt hư đốn! Chẳng lời chút nào cả!

Cằm bóp c.h.ặ.t. Hắn vẫn cởi xong đai lưng, cúi áp sát . Hơi thở vẫn nặng nề nhưng giọng điệu khác lúc nãy, lạnh lẽo vô cùng: "Khóc cái gì?"

Ta chẳng nữa. Ta chỉ thấy sợ. Ta chỉ lắc đầu. Hắn buông tay, vẻ mặt phiền muộn: "Đừng nữa."

Người thế chứ? Lần thì bắt cho xem, cho . Hắn thật là tính, tính tình thất thường. Chẳng trách cữu cữu bảo đáng sợ.

Ta c.ắ.n môi, mở mắt chớp chớp liên tục để nén nước mắt trong. Qua làn sương mờ ảo, thấy đang rủ mắt, chẳng rõ thần sắc thế nào. Hắn nhếch môi, rời . Ta chẳng hiểu định gì, chỉ kéo chăn lên che kín .

Hắn , còn ? Ta đợi thật lâu, vẫn chẳng trở về. Ngọn nến cháy cạn dần, tia sáng cuối cùng vụt tắt lúc nửa đêm. Ta trụ vững nữa, nhắm mắt , một nữa chìm giấc ngủ.

Giấc mơ vẫn là ở Thừa Tướng Phủ. Điểm khác biệt là mơ thấy cữu cữu vì cái c.h.ế.t của mẫu mà né tránh hôn sự của . Ta giống như bao nữ t.ử bình thường khác, đến tuổi cập kê thì đính , xuất giá khi kỳ hạn đến.

Phu quân của là một trong những môn sinh của cữu cữu. Chàng xuất sắc nhất nhưng đối xử với cực kỳ . Hai nhà ở gần , cứ dăm ba bữa về nhà, từ nhà cữu cữu "tiện tay" lấy cái cái nọ đem về nhà mới của . Cuộc sống bình lặng mà hạnh phúc.

Giá mà thành sớm một chút thì .

Lúc tỉnh giấc, ôm chăn ngẩn ngơ. Nếu thành sớm, sẽ chẳng cung. Ta thích hoàng cung, cũng chẳng thích trong hoàng cung . Ta nhớ nhà quá.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

12.

Hôm qua cùng chút vui, nhưng hôm nay vẫn đến bưng rót nước cho . Hắn là Hoàng đế mà. Ta thật là đáng thương.

Thái độ của hôm nay lạnh lùng hơn hẳn thường ngày, cả buổi sáng chẳng với lấy nửa lời. Ta thở phào nhẹ nhõm. Cứ ngỡ sẽ tra hỏi khó , may quá, chỉ là chuyện thôi. Không chuyện là nhất.

Ta im lặng mài mực, thỏi mực cọ xát trong nghiên, nhuộm những giọt nước thành một màu đen kịt. Hắn đang phê duyệt tấu chương, còn thì đang thả hồn lên mây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bong-nhien-ta-doc-sung-hau-cung/chuong-6.html.]

Lát nữa nên gì đây nhỉ? Hôm nay sắp xếp việc gì cho cả, cả buổi chiều đều thuộc về ! Lát nữa thể tự chơi !

Mùa Thu đến , cây Quế trong cung cũng trổ hoa, sẽ hái một ít để tự bánh Quế Hoa! Bánh Quế Hoa thơm thơm ngọt ngọt! Vừa nghĩ đến là ứa nước miếng. Thèm quá mất.

Ta đang mải hồi tưởng xem cách bánh Quế Hoa như thế nào, bỗng nhiên thấy gọi tên , "Lương Thê Nguyệt."

Ta bản năng đáp một câu: "Có chuyện gì thế?"

Hắn lạnh: "Nàng đúng là thư đấy."

Ta: ??

Cái gì cơ? Ta định thần mới nhận chuyện với . Hắn hiếm khi gọi là Quý phi mà gọi thẳng tên . Không ngờ tên của đấy, còn chẳng tên là gì nữa. Ừm, mà cũng chẳng thông tin quan trọng gì. Biết cũng chẳng để gì, dám gọi thẳng tên .

Ta thu hồi sự chú ý, rõ lá thư trong tay . Nét chữ và nội dung đó quen thuộc vô cùng. Ta sững sờ. Đây chẳng là lá gia thư đêm qua ? Sáng sớm nay cho gửi về nhà mà, giờ trong tay ?

"Có chuyện gì ?"

Hắn đặt b.út xuống, đẩy lá thư đến mặt .

Ta lá thư đêm qua của một nữa. Chẳng vấn đề gì cả mà? Ta sợ cữu cữu lo lắng nên chẳng kể mấy chuyện vui, hôm qua chỉ gần đây những sách gì, học những gì thôi.

khi lật sang trang thứ hai, phát hiện vấn đề. Đêm qua tức giận quá, nên cuối thư hỏi cữu cữu tại dạo dâng sớ yêu cầu mở rộng hậu cung. Hậu cung của ai, càng đông càng để còn khai chi tán diệp cho hoàng thất chứ.

Ta: !!

Quên mất ! Hắn vốn chẳng mặn mà với nữ sắc, cũng thích khác can thiệp chuyện riêng tư. Trước đây cữu cữu thúc giục nhiều , vẫn chẳng mảy may động lòng, thúc giục đến phiền phức mới đưa cung. Khó khăn lắm mới những ngày thanh tịnh giục giã, giờ khơi chuyện cũ, chắc chắn là vui .

Ta nhỏ giọng: "Ta chỉ là quan tâm Ngài thôi mà." Nạp thêm vài vị phi t.ử nữa, để họ cùng chịu giày vò, cùng chịu khổ chịu cực. Hắn chỉ một , sức lực hạn, giày vò khác thì sẽ thể ngày nào cũng giày vò nữa.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận