BỔN TIỂU THƯ VỐN LÀ KIM CHI NGỌC DIỆP

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng bao lâu, tin là ân nhân cứu mạng Đại hoàng t.ử lan truyền khắp nơi.

 

Đế hậu triệu nhập cung.

 

Cố Thế t.ử tin, đến gặp .

 

Ánh mắt lảng tránh, nhưng nhịn .

 

Ta hiểu.

 

Hắn động tâm .

 

Đáng tiếc, đời chí hướng của ở Hầu phủ.

 

“Thế t.ử biểu ca, chuyện gì ?”

 

Cố Thế t.ử nhận khay từ tay nha .

 

“Nghe sắp cung. Đây là y phục và trang sức đang thịnh hành ở kinh thành, hợp với .”

 

Ta nhận lấy.

 

Lúc Cố Thế t.ử rời , đầu ba .

 

Ngày , trở thành gia chủ, sẽ là một trong những chỗ dựa của .

 

Hiện giờ việc đều thuận lợi.

 

Ta đáng lẽ nên vui mừng.

 

giữa đường gặp Cố Triển Niên.

 

Hắn sắp cưới mỹ nhân, đắc ý như con công xòe đuôi.

 

“Tô Vân Mộng, cho rõ. Ta sắp cưới Uyển Nguyệt. Đời cuối cùng cũng toại nguyện.”

 

Ta đáp:

 

“Ồ? hỏi ngươi. Vì với ?”

 

Cố Triển Niên nghẹn lời.

 

Ta híp mắt .

 

Hắn tức đến phát run.

 

“Ngươi còn cơ hội nữa. Ngoài , khi Uyển Nguyệt cửa, phiền ngươi tránh xa một chút.”

 

Ta đáp:

 

“Cố Nhị, mặt ngươi cũng thật lớn.”

 

Cố Triển Niên giận dữ phất tay áo, rời .

 

 

Lần nữa gặp Tiêu Uyên, đôi mắt hồi phục.

 

Cung nô dẫn đến Ngự hoa viên, liếc một cái nhận .

 

“Tô tiểu thư.”

 

Rất .

 

Xem mấy ngày qua sai dò hỏi tin tức về , nên mới sớm dung mạo .

 

Nói cách khác, bắt đầu hứng thú với .

 

Trong lòng lập tức tính toán, nắm chắc bao nhiêu phần thắng.

 

“Vương gia, thấy ? Thật là quá! Đôi mắt của Vương gia , tuyệt đối thể tổn thương dù chỉ một chút.”

 

Ta khẽ.

 

Tiêu Uyên vốn là lạnh lùng nghiêm nghị, lúc khẽ .

 

Hắn bỗng nắm lấy tay , tiến gần hơn một chút, dùng giọng chỉ hai thấy:

 

“Một lát nữa cẩn thận Hoàng hậu. Chuyện gì cũng đừng nóng vội, việc .”

 

Ta chớp mắt, mím môi, giả vờ e thẹn.

 

Rồi hạ mắt cổ tay đang nắm.

 

Tiêu Uyên lập tức buông tay, lùi nửa bước.

 

“Xin , trong cung nhiều tai mắt.”

 

Ta mặt , khẽ c.ắ.n môi.

 

Cố tình thêm một chữ.

 

Tiêu Uyên khó tránh khỏi nghĩ nhiều.

 

“Nàng giận ? Bản vương… kẻ khinh suất.”

 

Hắn tự xưng “”.

 

Ở một mức độ nào đó, trong lòng , là một nữ t.ử đặc biệt.

 

Rất .

 

Lại tiến thêm một bước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bon-tieu-thu-von-la-kim-chi-ngoc-diep/chuong-5.html.]

Ta trách yêu:

 

“Vương gia khinh suất ? Vậy vì nắm tay ?”

 

Tiêu Uyên lời phản bác.

 

Ta định dễ dàng buông tha.

 

“Vậy Vương gia từng cận như với nữ t.ử khác ?”

 

Tiêu Uyên lập tức phủ nhận.

 

“Chưa từng.”

 

Ta giả vờ vui mừng.

 

Tiêu Uyên tưởng hiểu tâm tư thiếu nữ của .

 

, lòng nữ nhân vốn quanh co trăm lối.

 

Thứ thấy, chỉ là điều thấy.

 

Khi diện kiến đế hậu, liếc một cái nhận nụ của Hoàng hậu chạm đến đáy mắt.

 

Thái t.ử bên cạnh.

 

Tiền thế, là hôn quân vô dụng.

 

Về quốc khố trống rỗng, ép Tô gia giao phần lớn gia sản.

 

Nếu tiền thế xoay xở, diệt Tô gia.

 

Cẩu vật.

 

Ta thể đối đầu với , nhưng Tiêu Uyên thì thể.

 

Nếu Tiêu Uyên đăng cơ, còn chỗ nào để ?

 

“Tô thị, ngươi cứu Đại hoàng t.ử, lập đại công. Muốn ban thưởng gì?”

 

Hoàng đế cho tự chọn.

 

Người khác lẽ sẽ cầu ban hôn.

 

chính phi, cũng thể trắc phi.

 

Ngay cả Tiêu Uyên cũng đầy mong đợi.

 

Đời , quả thực chọn .

 

thể để cảm thấy đoạn duyên dễ dàng .

 

Ta quỳ xuống tạ ân.

 

“Hoàng thượng, dân nữ xin một bức mặc bảo của . Vừa cửa hàng của dân nữ sắp khai trương, chữ của Hoàng thượng trấn giữ, sẽ thêm phần cát lợi.”

 

Hoàng đế sững , lớn.

 

Ai mà Hoàng đế say mê thư pháp, chỉ tiếc thực sự thiên phú.

 

Ít ai thật lòng tán thưởng b.út tích của ngài.

 

Lời nịnh nọt của , vặn trúng chỗ.

 

“Ha ha ha! Tốt! Nữ t.ử mắt .”

 

Ta đáp:

 

“Hoàng thượng, ánh mắt của dân nữ nay luôn .”

 

Hoàng đế càng vui, liền liền ba bức thư pháp ban cho .

 

Sắc mặt Hoàng hậu và Thái t.ử đều vui.

 

Tiêu Uyên thì thoáng lộ vẻ thất vọng.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta rời khỏi hoàng cung, Hoàng hậu vốn thích lễ Phật nổi giận đùng đùng.

 

“Lại là Tô Vân Mộng! Hết đến khác khiến bổn cung mất mặt!”

 

Thái giám bên cạnh bà, Trương Đức Phúc, nhân cơ hội cáo trạng:

 

“Nương nương, chính nàng lôi chuyện của cháu nô tài , suýt nữa liên lụy đến danh tiếng của nương nương! Nữ nhân khắc nương nương!”

 

Hoàng hậu trừng mắt .

 

Bà là kẻ thắng trong cung đấu, Trương Đức Phúc mượn tay báo thù cho cháu.

 

“Hừ, cháu ngươi đáng c.h.ế.t! Làm việc xong còn dọn dẹp cho sạch hậu quả! Ngu như heo!”

 

Trương Đức Phúc lập tức dám thêm.

 

Thái t.ử bên cạnh vẻ hứng thú.

 

“Mẫu hậu, Tô Vân Mộng còn là thượng khách của Tướng phủ. Chi bằng để nhi thần thu nàng thị . Khi nàng Đông cung, thể lôi kéo Thừa tướng.”

 

Hoàng hậu liếc một cái.

 

Tâm tư của con trai , bà thấu từ lâu.

 

Hoàng hậu chỉ cảm thấy bên cạnh là kẻ ngu xuẩn, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực.

 

“Cũng . Dù cũng thể để nàng trở thành trợ lực của lão đại!”

 

Thái t.ử khinh thường.

Bạn cần đăng nhập để bình luận