BÍ KÍP TRUY PHU: CHIẾN LƯỢC CỦA TIỂU CHÓ SĂN

07

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài năm , Cố Nhiên chính thức về nước. Sau khi tình hình chi nhánh tại nước ngoài định, trở đảm nhận vị trí tại tổng công ty ở thành phố S.

Một ngày nọ, khi Cố Nhiên đang bên bàn việc lật xem tài liệu, trợ lý bước báo cáo: “Tối nay chúng buổi hẹn thảo luận hợp đồng với công ty Z.”

Cố Nhiên nhàn nhạt đáp: “Được, .”

 

Buổi tối, tại một khách sạn sang trọng.

Cố Nhiên đến điểm hẹn để bàn bạc chi tiết hợp đồng với phía đối tác. Thế nhưng, đẩy cửa bước phòng bao, khỏi sững sờ, đôi lông mày khẽ nhướng lên: “Là ?”

Người đàn ông mặt rũ bỏ vẻ ngây ngô của thời thiếu niên. Khuôn mặt tuấn tú thời gian mài giũa trở nên trưởng thành, chững chạc hơn hẳn. Thứ duy nhất hề đổi chính là ánh mắt rực cháy như thiêu cháy và thấu tâm can .

Thẩm Trì thong thả lên tiếng: “Là đây. Cố tổng vẫn còn nhớ tên ? Hay là... sớm quên mất ?”

Đối diện với sự khiêu khích đó, Cố Nhiên nhoẻn miệng , giả vờ như đang suy nghĩ khó xử đáp: “À... trí nhớ của dạo ... thật là khiến đau đầu mà, thật xin nhé.”

Sắc mặt Thẩm Trì trầm xuống. Cảm giác yêu hận đan xen khiến gần như phát điên. Cấp cạnh Thẩm Trì thấy lập tức lên tiếng nhắc nhở: “Thưa Cố tổng, đây là Giám đốc mới nhậm chức của công ty chúng Thẩm Trì.”

Ánh mắt Cố Nhiên khẽ chuyển động: “À, nhớ , hóa là Thẩm Trì.”

Thẩm Trì tức đến nghiến răng nghiến lợi, gằn giọng: “Vâng. Anh quả đúng là... quý nhân quên.”

Những nhân viên mới của cả hai bên cạnh đều nín thở, lo sợ màn “tranh phong tương đối” của hai vị sếp. Tuy nhiên, điều khiến họ thở phào nhẹ nhõm là đó, buổi đàm phán diễn vô cùng thuận lợi. Hai tiếng , bản hợp đồng chính thức ký kết.

Cố Nhiên dậy, chủ động vươn tay về phía Thẩm Trì: “Rất vui hợp tác với các .”

Thẩm Trì ngẩn một lát mới nắm lấy tay đối phương. Cảm giác mát lạnh từ bàn tay tinh tế của Cố Nhiên khiến như một dòng điện chạy dọc sống lưng, tê dại đến tận tim gan. Cậu kìm mà siết c.h.ặ.t lấy bàn tay .

Cố Nhiên khẽ nhíu mày, định rút tay về nhưng Thẩm Trì cứ lưu luyến chịu buông. Cuối cùng, đề nghị uống rượu chúc mừng sự hợp tác, Cố Nhiên liền đồng ý.

 

Rượu quá ba tuần, Cố Nhiên bắt đầu thấy đầu óc choáng váng. Anh chào loạng choạng bước khỏi phòng bao.

Cố Nhiên lấy điện thoại định gọi tài xế thì đúng lúc Thẩm Trì cũng theo . Cậu đỡ lấy , lấy chiếc điện thoại tay và thấp giọng hỏi: “Nhiên ca? Anh chứ?”

Cố Nhiên mơ màng đối phương: “Thẩm Trì?”

“Vâng.”

Anh đưa tay vỗ vỗ lên mặt : “Thật sự là Thẩm Trì ?”

Thẩm Trì: “...” (Say thật !)

Thẩm Trì kéo Cố Nhiên lòng , giọng bỗng trở nên khàn đục: “Để em thuê một phòng cho nghỉ ngơi chút .”

Cố Nhiên yên phận mà sức đẩy : “Không ... thuê phòng... về nhà.”

Nhìn đàn ông hơn ba mươi tuổi bỗng dưng hành xử như một học sinh trung học ngây thơ, Thẩm Trì buồn bất lực: “Anh say thế xe về mệt lắm. Cứ ở khách sạn tạm một đêm, sáng mai về.”

Cố Nhiên lắc đầu nguầy nguậy, miệng lẩm bẩm điều gì đó rõ. Thẩm Trì khẽ , đặt một nụ hôn nhẹ lên vành tai : “Nhiên ca, lúc say đáng yêu thật đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-kip-truy-phu-chien-luoc-cua-tieu-cho-san/07.html.]

Thẩm Trì dìu Cố Nhiên xuống giường. Chiếc áo vest bên ngoài cởi bỏ, chiếc sơ mi trắng bên trong chút nhăn nhúm, mái tóc đen rối rủ xuống trán khiến trông ngoan ngoãn một cách kỳ lạ... và cũng đầy mê hoặc.

Cổ họng Thẩm Trì khô khốc, vươn tay định chạm . tay kịp tới nơi thì Cố Nhiên bất ngờ mở choàng mắt, đôi đồng t.ử đen nháy sáng quắc. Thẩm Trì chột như kẻ trộm bắt quả tang, lắp bắp: “Nhiên ca?”

Cố Nhiên nhíu mày thật c.h.ặ.t, đột nhiên túm lấy cổ tay Thẩm Trì.

Thẩm Trì (hồi hộp): “Xin đừng nương tay với em!”

sắc mặt Cố Nhiên bỗng biến đổi, đột ngột chống tay dậy...

Một mùi vị nồng nặc và khó chịu lập tức lan tỏa khắp căn phòng.

Thẩm Trì: “...” (Xin , phiền . Lẽ nên ý đồ đen tối với một con ma men.)

 

Sáng hôm , Thẩm Trì — thức trắng đêm để dọn dẹp phòng — Cố Nhiên đang ngủ ngon lành giường với vẻ mặt đầy u oán.

Thịt cũng ăn, ngủ cũng ngủ. Trên đời còn ai t.h.ả.m hơn nữa ?

Cố Nhiên lờ mờ tỉnh dậy, đầu đau như b.úa bổ. Anh day day huyệt thái dương để giảm bớt sự khó chịu. lúc đó, Thẩm Trì đưa tới một ly nước ấm: “Anh uống .”

Cố Nhiên nheo mắt , nhất thời phản ứng kịp: “Thẩm Trì? Sao ở nhà ?”

Thẩm Trì thở dài: “Đây là khách sạn.”

“Sao ở đây?”

“Vì say bí tỉ đấy.”

Cố Nhiên định hỏi tiếp thì Thẩm Trì ngắt lời: “Ngồi dậy uống nước .”

Sau khi hớp một ngụm nước ấm, Cố Nhiên mới dần tỉnh táo : “Sao vẫn còn ở đây?”

Ánh mắt Thẩm Trì bỗng rực sáng, nở nụ ngông cuồng như năm nào: “Chẳng bình thường ? Vì em thích , nên em ở bên cạnh .”

Cố Nhiên khẽ hừ một tiếng, đáp .

“Thật đấy Nhiên ca, em thích . Tối qua thấy em kinh ngạc lắm đúng ? Chắc chẳng ai ngờ cái gã lăng đầu thanh ở huyện nghèo năm nào giờ thành Giám đốc.” Thẩm Trì dừng một chút tiếp: “Thực em chẳng ham hố gì cái chức danh . em tất cả là để thể xứng đáng với . Anh hiểu ? Trước năm 18 tuổi, em sống cho bản , nhưng từ khi gặp , cuộc đời còn của em là dành cho .”

Cố Nhiên khẽ : “Đừng chuyện tuyệt đối như thế.”

Thẩm Trì trầm giọng: “Anh tin? Vậy thử một chút ?”

Cố Nhiên thong thả đối phương. Thẩm Trì tuy ngoài mặt nhưng trong lòng đang run rẩy thôi. Sau một hồi lâu, Cố Nhiên mới lên tiếng: “Được thôi.”

Thẩm Trì sững sờ, ngay lập tức mừng rỡ như điên, phía như cái đuôi cún đang vẫy tít mù: “Vậy em thể... hôn một cái ? Nhiên ca~”

Cố Nhiên đạp một phát, mắng yêu: “Cút.”

Thẩm Trì liền chớp thời cơ ôm c.h.ặ.t lấy , thì thầm bên tai: “Thật quá.”

Thật bao năm, chúng tìm thấy .

(HOÀN)

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận