16
Trong rừng.
và đối tượng xem mắt Trúc Diệp Thanh đang gốc đại thụ trò chuyện.
Đang chuyện dang dở...
cứ cảm giác như đôi mắt nào đó đang chằm chằm .
Thế nhưng khi quanh một lượt, chẳng thấy gì bất thường cả.
Trúc Diệp Thanh hỏi : "Cậu chỗ nào khỏe ?"
lắc đầu: "Chắc là đêm qua ngủ ngon thôi."
Trúc Diệp Thanh ồ lên một tiếng, lấy từ trong giỏ mấy quả dâu rừng.
"Cái mới hái sáng nay đấy, nếm thử ?"
nỡ từ chối lòng của nên gật đầu.
Đang định tự tay với lấy.
Thì Trúc Diệp Thanh trực tiếp cầm một quả đưa lên tận môi .
lúc .
Một hòn đá từ bay tới, nhắm thẳng Trúc Diệp Thanh mà ném.
Cũng may Trúc Diệp Thanh phản ứng nhanh nên né .
bật dậy quanh bốn phía nhưng chẳng phát hiện ai.
Trúc Diệp Thanh cũng nhận thấy gì đó : "Đi thôi, chúng đổi chỗ khác."
gật đầu.
Vừa định bước .
Thì rắn nhỏ từ đột ngột chui .
Nó c.ắ.n c.h.ặ.t Diệp Thanh.
Đợi đến khi kịp phản ứng , vội vàng bế rắn nhỏ chỗ khác.
"Mau xin chú !"
Rắn nhỏ lắc đầu nguầy nguậy.
"Cha, ba, bé con."
"Không , chú..."
bắt đầu hoài nghi, đây là thứ hai thấy rắn nhỏ gọi cha .
hỏi: "Nhóc con, cha của con ?"
Rắn nhỏ dùng bàn tay mũm mĩm chỉ về phía một cái cây lớn.
để rắn nhỏ xuống, đó cẩn trọng tiến về phía cái cây đó.
Quả nhiên, khi gần, thấy một đang trốn gốc cây.
nghiêm giọng quát: "Ra đây!"
"Anh rốt cuộc là ai?"
Cố Hoài bước .
hình tại chỗ.
Ánh mắt Cố Hoài lướt qua Trúc Diệp Thanh, dừng mặt , u ám lên tiếng: "Anh ghét việc cạnh em."
dần lấy tinh thần.
Anh thể lựa chọn ở bên cạnh Lâm Thiển.
Bắt đầu một cuộc sống mới.
Anh lấy tư cách gì mà quản ?
lạnh lùng đáp: "Anh quản nổi ."
"Đây là rừng rậm, Cảng Thành, nhất đừng càn."
Cố Hoài với gương mặt âm trầm chằm chằm .
kéo rắn nhỏ, rời .
17
Trở về hang động.
Rắn nhỏ thấy tâm trạng .
Cứ thế rúc lòng .
"Ba, vui lên."
xoa xoa đầu rắn nhỏ.
"Không tìm nữa, ?"
"Nếu con còn thế, ba sẽ giận lắm đấy."
Rắn nhỏ cúi đầu.
"Bé con, tìm."
"Ba, vui vẻ."
khẽ mỉm .
"Được , ba giận."
"Đi ngoan , ba chuẩn bữa tối cho con."
Rắn nhỏ gật gật đầu.
Làm xong bữa tối.
Bên ngoài bỗng đổ trận mưa lớn.
Lại còn cả sấm chớp.
Mỗi khi tiếng sấm vang lên, rắn nhỏ sợ hãi rúc sâu lòng .
sức vỗ về nó.
Khi ánh mắt vô tình lướt qua bên ngoài hang, thấy Cố Hoài.
Anh , đang trú mưa một gốc cây lớn ngoài cửa hang của .
mưa lớn thế , cái cây chẳng tác dụng gì cả.
Người ướt sũng.
Trong đêm đen, thấy cơ thể run rẩy vì cái lạnh thấu xương.
cau mày.
Lòng đầy mâu thuẫn.
Cuối cùng, vẫn đành lòng.
hét lên về phía : "Vào đây!"
Quần áo Cố Hoài nước nhỏ.
Môi trắng bệch, chuyện cũng ngừng run rẩy.
"A Vọng, tại em cho ?"
"Mưa tạnh thì lập tức rời ngay cho em."
Cố Hoài thêm lời nào nữa, tựa góc hang, đôi mắt rời khỏi dù chỉ một giây.
phớt lờ , dỗ dành rắn nhỏ ngủ.
Sau đó ôm bé con giấc nồng.
Nửa đêm, tiếng sấm cho tỉnh giấc.
Đống lửa bên cạnh Cố Hoài sắp tàn lụi.
nhờ chút ánh sáng yếu ớt, thấy mặt Cố Hoài chút đỏ ửng.
tiến gần, sờ thử lên trán .
Nóng đến đáng sợ.
Cứ tiếp tục thế thì hỏng não mất thôi.
vội vàng cởi bỏ lớp quần áo ướt sũng Cố Hoài, cho bộ đồ khô ráo.
Sau đó dìu chỗ ngủ của và rắn nhỏ.
Tiếp theo là công đoạn hạ sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/be-con-cua-toi-dau-roi/chuong-4.html.]
biến trở bản thể, dùng cơ thể mát lạnh của quấn quanh Cố Hoài.
18
Khi tỉnh dậy ngày hôm .
Cố Hoài hạ sốt.
vội vàng nới lỏng cơ thể, bò xa hóa thành hình .
Anh ghét rắn, nếu đêm qua bản thể của quấn lấy ngủ cả đêm...
Cố Hoài hạ sốt .
lưng về phía Cố Hoài để mặc quần áo, lúc ngoảnh đầu mới phát hiện tỉnh từ bao giờ.
Đôi mắt đẽ đang đăm đăm .
tránh né ánh mắt của : "Mưa tạnh , nên ."
Cố Hoài dậy, giọng chút khàn đặc.
"Đêm qua em ôm ngủ ?"
chột đáp:
"Không , em ôm ngủ."
Lúc rắn nhỏ cũng tỉnh giấc.
"Ba, đói đói."
tìm cái cớ, lập tức chuồn lẹ.
hái một đống quả dại mang về.
Rắn nhỏ há miệng nhồm nhàm ăn lấy ăn để.
đẩy nhẹ rắn nhỏ, khẽ: "Lấy một ít cho ăn ."
"Không là ba bảo con lấy đấy."
Rắn nhỏ gật gật đầu.
Nó ôm một nắm quả dại lớn, chạy đến mặt Cố Hoài.
Sau đó đem nắm quả dại đó nhét thẳng miệng Cố Hoài.
"Quả dại, cho cha."
"Ba, kêu bé con, lấy."
nhíu mày rắn nhỏ.
Cố Hoài về phía .
lập tức , để bóng lưng cho .
"Tại thừa nhận?"
Giọng Cố Hoài mang theo vài phần ủy khuất.
"Đêm qua phát sốt, là em đồ khô cho , còn ôm để hạ sốt đúng ?"
"Em vẫn còn thích , đúng ?"
Sống mũi chợt cay cay.
còn thích thì chứ?
Anh ở bên khác .
Thấy im lặng gì, Cố Hoài bước về phía .
"Giang Vọng, chỉ cần một câu của em thôi, em còn thích ?"
thấy chiếc nhẫn cưới ngón áp út của Cố Hoài, cảm xúc trong lòng bỗng chốc bùng nổ.
"Giang Vọng, thích em!"
" sắp kết hôn còn gì?"
"Tại cứ quấn lấy em buông ?"
"Kết hôn?"
Cố Hoài sững sờ.
[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]
Anh với vẻ mặt đầy hoài nghi: "Anh kết hôn với ai?"
Dáng vẻ của giống như đang dối.
"Anh và Lâm Thiển."
Cố Hoài nhíu mày c.h.ặ.t : "Tại kết hôn với Lâm Thiển?"
"Cô bạn gái ."
Sau đó, dường như chợt nhớ điều gì đó.
"Có em mấy tin tức giải trí nhảm nhí ?"
"A Vọng, tất cả đều là giả thôi. Lâm Thiển là để bảo vệ bạn gái , cố ý để giới truyền thông chuyển sự chú ý sang và cô ."
"Cô lúc đó cứ cầu xin mãi, nể tình chỗ quen nhiều năm nên mới đồng ý thôi."
"Nếu em tin, thể đưa em hỏi trực tiếp Lâm Thiển ngay lập tức."
19
Cố Hoài đưa và rắn nhỏ trở về Cảng Thành.
Lâm Thiển dẫn theo bạn gái của cô đặc biệt đến tận nhà để xin và giải thích chuyện với .
Cố Hoài nắm lấy tay , chỉ chiếc nhẫn cưới ngón áp út của hỏi: "Anh kết hôn thì đeo nó gì?"
Cố Hoài tháo nhẫn , bảo dòng chữ khắc bên trong.
JW
Đó là chữ cái tắt tên của .
"Anh còn chuẩn cho em một cái, bốn năm định tặng em, kết quả là em bỏ trốn."
"Bốn tháng định đưa cho em một nữa, kết quả bé con đầu đ.ộ.c cho ngất lịm, lúc tỉnh thì cả hai ba con em đều biến mất tăm."
Cố Hoài lấy từ trong túi một chiếc nhẫn khác, đeo tay .
"Đeo chiếc nhẫn , chúng vĩnh viễn chia lìa nữa, ?"
mỉm gật đầu.
Rắn nhỏ bò lổm ngổm trong biệt thự.
chợt nhớ còn một chuyện thành thật với Cố Hoài.
"Thật rắn nhỏ là con của ."
Cố Hoài xong hề tỏ kinh ngạc.
"Anh mà. Lúc thằng bé hóa hình trông giống hệt hồi nhỏ."
" tò mò, em sinh nó bằng cách nào? Rõ ràng em ..."
Mặt đỏ bừng lên vì hổ.
"Bản thể của em là rắn lưỡng tính, khi hóa hình thì , nhưng ở bản thể thì ."
Khóe môi Cố Hoài nhếch lên một nụ ranh mãnh, kéo lòng, thì thầm tai: "Anh xem thử."
"Chẳng ghét rắn ?"
Cố Hoài hôn nhẹ lên trán .
"Nếu là em thì ghét nữa."
Rắn nhỏ từ bò , ngẩng đầu lên chằm chằm hai chúng .
lập tức đẩy Cố Hoài .
"Con còn ở đây ."
Cố Hoài bế thốc lên, thẳng về phía phòng ngủ.
Rắn nhỏ bò theo phía .
"Ba, cha, chờ bé con với!"
Cố Hoài mặc kệ rắn nhỏ, đóng sầm cửa , nhốt thằng bé ở bên ngoài.
Trên giường, biến thành bản thể.
Cố Hoài cứ thế chằm chằm rời mắt.
Toàn nóng bừng lên vì ngượng.
"Anh đủ ?"
"Chưa đủ, em cả đời."