6
Chỉ trong chốc lát, gian xung quanh đột ngột xoay chuyển và vặn xoắn.
Khi mở mắt nữa, đang trong phòng bệnh của bệnh viện.
Lục Phỉ – kẻ nãy còn t/ông đến mức m/áu th/ịt lẫn lộn – lúc đang yên vị giường bệnh, xung quanh là các bác sĩ vây quanh. Cảm giác như chỉ mới gặp vài phút, mà cứ ngỡ như trải qua hai kiếp mới gặp .
"Gia Gia, Gia Gia, em thế?"
Tiếng gọi của Lục Phỉ khiến dòng suy nghĩ của lập tức về thực tại. ngước mắt lên, Lục Phỉ giường bệnh lúc băng bó kỹ càng, sắc mặt trắng bệch. Nhìn cái chân đang treo lên cao của , thầm lạnh trong lòng.
Kiếp , e rằng "duyên nợ" với việc xe t/ông .
Hắn vươn tay , đầy đau đớn: "Gia Gia, chỉ còn mỗi em thôi."
Chỉ còn mỗi ?
Nghe mới nực !
Bạn gái cuỗm tiền bỏ trốn, nên giờ mới là chỉ còn mỗi . Khi mới thành lập công ty, từng tuyên bố đầy hào hùng rằng cả đời kiếm tiền là để cho Lâm Hòa tiêu xài. Lúc đó ở bên cạnh .
Giờ Lâm Hòa mất, bảo chỉ còn mỗi . là nực thực.
Kiếp vì nhiệm vụ, những lời đành mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng kiếp chẳng việc gì giả ngu nữa. Ai vì cùng một đàn ông mà ngã ngựa đến hai chứ!
đáp lời, tiếp tục: "Gia Gia, tiền bạc đều cô cuỗm sạch , công ty đang bờ vực phá sản, giờ bên cạnh chẳng ai chăm sóc, em giúp ?"
trợn tròn mắt, tỏ vẻ kinh ngạc: "Trời ơi, Lục Phỉ, ai mà ác độc thế cơ chứ?"
"Anh báo cảnh sát ? Cuỗm công quỹ là phạm tội đấy, báo cảnh sát ngay, chắc chắn vẫn còn kịp truy thu mà."
Hắn cúi đầu, giọng chút khàn đục: "Hòa Hòa... cô , chắc chắn là cô nỗi khổ tâm riêng, đến lúc cô hối hận thì sẽ về thôi mà."
Không ?
Hóa từ tận đáy lòng, bao giờ thấy Lâm Hòa sai.
: "Cho nên định báo cảnh sát?"
Hắn im lặng một hồi, khẽ lắc đầu: "Thôi bỏ !"
nhún vai: "Được thôi, quan tâm thì cũng chẳng việc gì lo."
Hắn im lặng. Một lát , ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng : "Gia Gia, Hòa Hòa là quá khứ , giờ chỉ chữa khỏi chân, đó gây dựng công ty cho thật ."
"Vì , em nguyện ý giúp , cùng vượt qua giai đoạn khó khăn ?"
Kiếp khi xong những lời , lấy 1 triệu tệ chuẩn sẵn đưa thẳng cho , túc trực bên cạnh chăm sóc trị liệu. Chúng cứ thế mà ở bên một cách tự nhiên, cho đến khi cầu hôn .
Thú thực, kiếp mấy năm ở bên cũng khá ngọt ngào và hạnh phúc. cứ ngỡ gặp may, thành nhiệm vụ tìm chân ái. Quả nhiên, thế giới đ.â.m lưng một nhát đau đớn.
7
Nhìn ánh mắt mong chờ của Lục Phỉ, mỉm : "Không, nguyện ý."
Gương mặt tràn đầy vẻ lúng túng, dường như ngờ từ chối thẳng thừng như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bay-ngay-sau-moi-co-the-thoat-khoi-the-gioi-nay-toi-khong-chap-nhan/chuong-3.html.]
: "Lục Phỉ, cũng đấy, Lâm Hòa sẽ , nên cứ đợi cô về chăm sóc ."
"Hơn nữa, nếu giúp , thì giúp với tư cách gì đây?"
Hắn rơi trầm mặc. Quả nhiên, cứ hễ gặp câu hỏi khó trả lời là bắt đầu giả ngu. Muốn giúp, nhưng hứa hẹn gì, cái gì cũng cả.
Đang lúc định rời , vội vã gọi giật : "Gia Gia, thích em."
"Thật đấy, và Hòa Hòa chia tay ."
"Chỉ cần em nguyện ý, chúng thể..."
ngắt lời : " nguyện ý."
"Lục Phỉ, gặp khó khăn thì đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc dựa dẫm khác. Với tình cảnh hiện tại, nên tự nghĩ cách để vượt qua gian khó, chứ ở đây hỏi tới hỏi lui."
"Không, Gia Gia, giúp mà, thực sự trụ nổi nữa. Chân đau lắm, giờ chẳng còn một xu dính túi, đừng là công ty, đến việc duy trì cuộc sống cũng khó khăn. Anh thà ch/ết còn hơn, nếu cả em cũng giúp , thì sống gì nữa."
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tấm ga giường, nước mắt giàn giụa, sắc mặt xanh xao.
"Anh thực sự thể sống thiếu em."
với ánh mắt khinh bỉ, trong lòng thầm nghĩ: Thế thì ch/ết !
cuối cùng chẳng đáp lời nào, trực tiếp lưng bỏ .
Hệ thống: [Oa, ký chủ ơi, nam chính đang dùng khổ nhục kế kìa, bắt đầu màn "truy thê hỏa táng tràng" ? chuẩn sẵn hạt dưa hóng biến đây.]
đảo mắt: "Cậu vẫn xóa cái app truyện rác đó ?"
Hệ thống: "......"
Ngay đêm đó, Lục Phỉ lủi thủi rời viện. Hắn tiền viện nữa. Còn , bắt đầu tận hưởng cuộc sống của riêng .
Ở thế giới thực, vì bệnh tật nên thường xuyên viện. Giờ đây bắt đầu du lịch, sách, luyện chữ, nấu ăn và ngừng học thêm các kỹ năng mới.
Còn Lục Phỉ, cuộc sống của bắt đầu trở nên t.h.ả.m hại.
8
Lần tiếp theo gặp là ở khu vực gần công ty kiếp , đang bày một sạp hàng vỉa hè.
Kiếp , lúc đang là ông chủ của một tập đoàn lớn. Kiếp , là một ông chủ sạp hàng rong. Ồ, còn là một ông chủ "thọt chân" nữa chứ. Vì túc trực chăm sóc và hỗ trợ trị liệu phục hồi, đôi chân của vĩnh viễn tàn tật.
Nhìn cái dáng vẻ thọt chân, lom khom cúi đầu khách hàng của , khỏi thấy bùi ngùi.
Đang lúc định rời , thấy một cô gái ăn mặc giản dị xách theo bình giữ nhiệt đến bên cạnh , ân cần lau mồ hôi cho .
Hệ thống: [Đó là vợ của ở kiếp đấy. Vì lúc nhỏ sốt bại liệt nên để di chứng chậm chạp, thỉnh thoảng còn co giật nhẹ.]
[Hai họ sống cũng khá . Cô gái đó đòi hỏi sính lễ, còn cung cấp nhà ở cho , cùng lập nghiệp.]
[Theo cốt truyện, nhờ sự giúp đỡ của cô gái , nam chính sẽ khởi nghiệp thành công. Tuy hoành tráng như kiếp , nhưng cũng coi là định.]
Nhìn cô gái đang nở nụ rạng rỡ , cảm thán: "Thật ngờ, nông nỗi mà vẫn cô gái tình nguyện gả cho , cùng chịu khổ."
Hệ thống: [Chẳng cách nào khác, đây vốn là một thế giới "nam tần", nam chính luôn nhận sự giúp đỡ của đủ loại con gái. Có điều, khi nam chính thành công ngoại tình, thì lúc đó trừng phạt cũng chẳng trách ai .]