Việt nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Vi, bao bọc chúng trong lòng bàn tay ấm áp của : "Vi, em chỉ chị em... Sự thẳng thắn của chị khiến em ngưỡng mộ, và sự tổn thương của chị khiến em bảo vệ. Hãy để em là chữa lành cho chị, ?"
Giữa cái lạnh của Đà Lạt, Vi cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua tim. Cô đàn ông kém vài tuổi nhưng mang đến cảm giác an mà Minh bao giờ cho cô.
Tối hôm đó, Việt đưa Vi đến một quán sữa nóng, bánh tráng nướng bình dân nhỏ xinh sâu trong hẻm ở Đà Lạt, Vi ngạc nhiên Việt thoải mái ăn ngon lành, mồ hôi lấm tấm trán.
"Em thực sự là thiếu gia nhà Skyline ? Khẩu vị của em... bình dân đến mức chị thấy khó tin đấy." - Vi trêu chọc.
Việt đặt đũa xuống, mỉm Vi, giọng trầm xuống: "Vì năm 18 tuổi, em bao giờ là thiếu gia cả. Cuộc đời em, bắt đầu từ một sự chối bỏ."
Việt kể cho Vi về – phụ nữ từng là tình bí mật của ông Trần Đắc Thắng. Ngày bà m.a.n.g t.h.a.i , bà kịp vui mừng báo tin thì vợ ông xuất hiện với một xấp tiền kếch xù và sự lạnh lùng tột độ: "Cầm lấy và xử lý cái t.h.a.i trong bụng."
Mẹ Việt bỏ con, bà cầm tiền đó để đổi lấy sự bình yên cho . Bà Hà Nội, gặp ba nuôi hiện tại của Việt – một đàn ông hiền lành, giản dị. Dù bà m.a.n.g t.h.a.i con của khác, ông vẫn dang tay che chở, cho bà một danh phận chính thức và coi Việt như con ruột vì ông khó con.
"Bố nuôi dạy em cách t.ử tế,cách trân trọng . Em lớn lên trong tình yêu của một bố cùng huyết thống, hạnh phúc đến mức từng thắc mắc về nguồn cội của ."
Năm 18 tuổi, định mệnh gọi tên Việt qua thông báo tuyển học viên phi công tài năng S-Class của hãng Skyline. Đó là chương trình khắc nghiệt nhất, tìm kiếm "hạt giống " để tài trợ 100% chi phí đào tạo tại Mỹ với cam kết phụng sự trọn đời.
"Ngày nhận học bổng, em sân khấu, đối diện với Chủ tịch Trần Đắc Thắng. Chị , sự giống giữa em và ông khơi mở sự thật mà em giấu kín bấy lâu."
Sau đó là những cuộc thương lượng đẫm nước mắt. Ông Thắng và vợ ( từng xua đuổi ) tìm đến tận nhà. Họ nhận rằng, trong khi ba con chính thức của họ ai mặn mà với bầu trời, thì đứa con chối bỏ mang trong dòng m.á.u "vua bay" thuần khiết nhất.
"Vì tương lai của em, vì em điều kiện nhất để bay, bố nuôi và đồng ý cho em nhận gia đình. Em trở thành cổ đông, thành thiếu gia, thành phi công... nhưng thâm tâm em, em vẫn là thằng nhóc của bố năm nào, chữ Vũ trong tên em chính là họ của bố."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bau-troi-noi-ay-co-anh-qkfe/c6.html.]
Vi xong, lặng . Cô Việt, chợt nhận họ điểm chung: Cả hai đều từng tổn thương bởi những quy tắc nghiệt ngã của giới thượng lưu. "Hóa ... đó là lý do em hiểu chị đến thế." - Vi khẽ , bàn tay cô vô tình chạm tay Việt bàn gỗ.
Việt nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, ánh mắt kiên định: "Vì em trải qua sự ghẻ lạnh, nên em thề sẽ bao giờ để phụ nữ của sống trong bóng tối nữa. Minh thể cho chị tiền bạc, nhưng nợ chị một danh phận. Còn em, em thể cho chị cả bầu trời, và quan trọng nhất, là một vị trí công khai trong cuộc đời em."
Sau những ngày mộng mơ tại Đà Lạt, Vi Sài Gòn hoa lệ, bắt đầu lên kế hoạch khởi đầu mới cho cuộc đời . Vi liên hệ với Madam Trương – đối tác chiến lược mà cô từng việc cùng trong những dự án tại Thượng Hải. Madam Trương là một phụ nữ quyền lực, sắc sảo và cực kỳ kén . Trước đây, Trong một buổi tiệc tối tại Thượng Hải, bà trực tiếp đề nghị:
"Vi, chị ấn tượng với năng lực của em. Thành thạo cả Anh, Trung, Nhật, Pháp và nhạy bén trong kinh doanh. Nếu em rời Prime, chị luôn chào đón em."
Vi cũng nộp hồ sơ thêm một công ty khác. Áp lực từ việc tìm việc, phỏng vấn và những dư âm cảm xúc khiến cơ thể cô biểu tình. Sáng hôm đó, Vi thức dậy với cơn đau bụng âm ỉ, lưng mỏi nhừ và gương mặt nhợt nhạt – dấu hiệu quen thuộc của "kỳ dâu" ghé thăm. Vi cuộn tròn trong chăn, ôm lấy chiếc túi chườm nóng, cảm giác như cả thế giới đang lưng với . Bỗng nhiên, tiếng chuông cửa vang lên. Cô uể oải mở cửa, đập mắt là Việt – vẫn bảnh bao nhưng tay xách một chiếc cặp l.ồ.ng giữ nhiệt và một túi đồ nhỏ.
"Sao mặt mũi tái mét thế ? Em đoán sai mà."
Việt tự nhiên bước nhà như chủ nhân, đặt túi đồ lên bàn. Vi thắc mắc: "Em đoán gì cơ?"
Việt trả lời, chỉ ấn cô xuống ghế sofa, lấy từ trong túi một túi chườm ấm và một hộp gừng mật ong ấm nóng.
“Hôm qua rủ chị ăn chị cứ kêu đau bụng, đau lưng, mệt mỏi, em nghĩ đến một khả năng.”
Trong lúc Vi còn đang ngơ ngác, Việt bếp. Tiếng lách cách của bát đĩa và mùi thơm dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa. Một lúc , bưng một tô cháo bốc khói nghi ngút.
Đó là cháo trắng bình thường, mà là cháo táo đỏ yến huyết. Những sợi yến đỏ sẫm quý giá hòa quyện cùng vị ngọt thanh của táo đỏ, hạt sen ninh nhừ, trông vô cùng bắt mắt.
"Em... tự hầm ?" – Vi tô cháo, bàn tay vốn chỉ quen cầm cần lái máy bay của Việt giờ đang ân cần múc từng thìa cháo cho bớt nóng.