Bạn Trai Nổi Tiếng Của Tôi!
Chương 2
9
"Tôi thật sự già lắm sao?"
Đứng trước gương, tôi lần thứ tám hỏi Tiêu Diệc Bắc câu này.
Tiêu Diệc Bắc sờ cằm, suy nghĩ một chút.
"Dù sao thì anh vẫn rất đẹp trai."
Tôi lập tức giơ tay tung một cú đánh chỏ.
Tiêu Diệc Bắc ôm n.g.ự.c đau đớn than thở.
"Em ra tay mạnh quá đấy."
Tôi tiếp tục hỏi: "Vậy tại sao lúc trước anh lại tỏ tình với em?"
Đúng vậy, dù khó tin nhưng năm xưa chính Tiêu Diệc Bắc theo đuổi tôi.
Anh ấy nhìn tôi rồi nhìn vào tôi trong gương.
Ánh mắt anh bỗng lóe lên, lời nói trở nên ấp úng.
Tôi nheo mắt, dùng giọng điệu nguy hiểm hỏi:
"Anh có phải đang nghĩ ra cái cớ gì đó không?"
Tiêu Diệc Bắc hít sâu một hơi, không dám thở mạnh.
Cuối cùng, trước ánh nhìn chăm chú của tôi, anh thở dài chịu thua.
"Bởi vì em là nữ hoàng của anh mà."
Tôi ngạc nhiên, vung ngay một cú tát vào cánh tay anh.
"Anh tưởng mình mới có bảy tuổi à!"
10
Đây là một câu chuyện miễn cưỡng có thể gọi là “thanh mai trúc mã.”
Rất miễn cưỡng, thật đấy.
Vì ngày đó Tiêu Diệc Bắc là đàn em của tôi.
Khi còn nhỏ anh ấy mập ú, ngũ quan dồn lại thành một khối.
Mập, nhỏ tuổi, lại hay khóc.
Thành ra lũ trẻ xung quanh chẳng ai muốn chơi với anh ấy.
Nhưng tôi lại sẵn sàng chơi cùng anh.
Vì lũ trẻ đó cũng chẳng ai muốn chơi với tôi.
Hồi nhỏ tôi để tóc ngắn, mặt mũi tay chân lúc nào cũng lấm lem.
Sự ác độc của trẻ con là điều người lớn không thể tưởng tượng nổi.
Chúng sẽ ném đá vào bạn, sẽ khoanh một mảnh đất rồi không cho bạn vào.
Thậm chí còn chiếm dụng hết các thiết bị trong công viên, không cho bạn chạm vào.
Nhưng tôi sẽ phản kháng, sẽ đè thằng bé ném đá xuống đất mà đấm.
Sẽ dùng giày để xóa sạch mấy đường phấn chúng vẽ thành vòng tròn.
Chính lúc đó, tôi đã gặp Tiêu Diệc Bắc.
Anh ấy muốn chơi bập bênh, nhưng đứa đầu đàn của nhóm trẻ không cho.
Nó còn độc ác bảo: "Mày chạy quanh công viên 10 vòng, bọn tao sẽ cho mày chơi."
Tiêu Diệc Bắc tin thật.
Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy là lúc anh đang chạy, mồ hôi đầm đìa, đôi chân ngắn cũn béo ụt ịch nặng nề lê bước.
Tôi lập tức nổi trận lôi đình.
Tôi bốc ngay một cục bùn ném thẳng vào đứa cầm đầu ngồi trên bập bênh.
Nó la hét rồi bỏ chạy.
Tôi gọi Tiêu Diệc Bắc lại, ấn anh ấy ngồi lên bập bênh.
"Ngồi đi! Chơi đi!"
Ánh mắt ngưỡng mộ của Tiêu Diệc Bắc ngày hôm đó, tôi vẫn còn nhớ mãi.
Anh ấy sụt sịt mũi, hỏi: "Cậu chơi với mình không?"
Tôi nhìn cái bụng tròn trĩnh của anh, rồi nhìn thân hình gầy gò của mình.
Thầm nghĩ chơi bập bênh với anh chẳng có tí thành tựu nào.
Ngay lập tức, tôi bịa ra một cái cớ để rời đi.
“Tớ phải về ăn cơm, ăn xong sẽ xuống chơi với cậu sau.”
Mắt Tiêu Diệc Bắc sáng rực, gật đầu liên tục.
Tôi vốn chỉ nói cho có lệ.
Ai ngờ lúc xuống nhà, Tiêu Diệc Bắc vẫn ngồi yên trên bập bênh.
Thậm chí tư thế cũng không thay đổi.
Lúc đó trời đã tối mịt.
Một cảm giác áy náy dâng lên trong lòng đứa trẻ như tôi.
Trong lòng tôi đấu tranh dữ dội, không biết có nên xin lỗi anh ấy hay không.
Đúng lúc đó, Tiêu Diệc Bắc bỗng kéo nhẹ áo tôi.
“Cậu có thể nhận mình làm đàn em không?”
Tôi vừa ngạc nhiên vừa bối rối.
“Tại sao?”
Tiêu Diệc Bắc sụt sịt mũi, nói: “Như vậy, bọn chúng sẽ không bắt nạt mình nữa.”
Tôi giả vờ tỏ ra khó xử, rồi gật đầu.
“Được rồi, thật ra mình không nhận đàn em đâu. Mình chẳng thèm bọn họ đâu.”
Tiêu Diệc Bắc nghiêng đầu, lắp bắp hỏi: “Vậy... vậy mình gọi cậu là gì?”
Tôi suy nghĩ một lát, rồi nói: “Mình họ Vương, cậu cứ gọi mình là Đại Vương nhé!”
Tôi tiếp tục hỏi: “Cậu tên là gì?”
“Tiêu Diệc Bắc, Đại Vương cậu tên gì?”
Tôi ngẩng cao đầu, tự hào đáp:
“Vương Quả Quả.”
11
Tiêu Diệc Bắc đã gọi tôi là “Đại Vương” rất nhiều năm.