Bàn Tính Của Phượng Hoàng Nam

Chương 1

01

Trong khoang xe mới tinh vẫn còn vương mùi da và vật liệu mới trộn lẫn.

Đáng đó là mùi của niềm vui, nhưng lúc như chất xúc tác, khiến cơn buồn nôn và tức giận trong lòng dâng lên dữ dội hơn.

Tay siết c.h.ặ.t vô lăng đến trắng bệch cả khớp ngón, gân xanh nổi rõ mu bàn tay.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng Trương Bân và gia đình ngày càng nhỏ dần. Họ đờ tại chỗ, vẻ mặt sững sờ và tức giận méo mó thành một bức tranh khôi hài.

Hoang đường.

Quá hoang đường.

Điện thoại bắt đầu rung điên cuồng, như một tấm sắt dòng điện giật trúng, kêu ù ù đùi .

Trên màn hình, hai chữ “Trương Bân” nhấp nháy mệt. Mỗi sáng lên, giống như quất một roi mạnh dây thần kinh đang căng cứng của .

.

Một chữ cũng .

ấn tắt âm, ném điện thoại sang ghế phụ.

Thế giới lập tức yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ đều đều và cảnh phố xá lùi nhanh ngoài cửa kính.

màn hình vẫn cố chấp sáng lên tắt, tắt sáng.

Là Trương Bân.

.

Là bố .

Thậm chí cả em trai đủ tuổi thành niên.

Cả nhà họ như đang thi tiếp sức, oanh tạc danh bạ của .

mặc kệ, lái xe thẳng về nhà.

Trong bãi đỗ xe ngầm lạnh lẽo, tắt máy nhưng xuống xe ngay.

trong bóng tối lâu, cho đến khi màn hình điện thoại tối hẳn vì ai máy.

Sau đó, tiếng thông báo WeChat vang lên liên tiếp.

mở khóa màn hình.

Một loạt bong bóng đỏ nhảy , gần như nổ tung cả khung trò chuyện.

“Lâm Vãn cô ý gì? Vứt cả nhà giữa đường lớn, cô thấy oai lắm ?”

cho cô , chuyện hôm nay xong ! Mẹ suýt cô chọc cho phát bệnh tim !”

“Cô tưởng nhà cô chút tiền thì ghê gớm lắm ? ngờ cô vô giáo d//ục như thế!”

Từng câu chất vấn, từng lời c.h.ử.i mắng, xen lẫn vài cuộc gọi video thể phát.

lướt lên, thấy tin nhắn thoại của – Lý Tú Mai.

Do dự một chút, vẫn bấm .

Giọng phụ nữ the thé, cay nghiệt lập tức x.é to.ạc gian yên tĩnh trong xe.

“Lâm Vãn! Con hồ ly nhỏ ! Cứng cánh ? Nhà chúng Bân Bân coi trọng cô là tổ tiên cô tích đức! Một cái xe rách mà nâng niu như thế ? cho cô , cái xe đó để Tiểu Kiệt nhà lái! Không thì đừng hòng kết hôn! Chưa thấy con bé nào hiểu chuyện như cô!”

Tin nhắn dài, phía lời lẽ khó .

hết, bình thản nhấn xóa.

Ngực như tảng đá lớn chặn , thở cũng khó.

Không buồn, mà là buồn nôn.

Buồn nôn vì hai năm tình cảm của .

bật chế độ “miễn phiền” với bộ liên lạc của nhà họ.

Không chặn, chỉ là ẩn .

Trong vẫn còn chút ý nghĩ buồn , xem vở kịch sẽ diễn đến mức nào.

Về đến nhà, bố đang xem TV.

Mẹ hỏi:

“Thế nào con gái, xe mới lái ? Ăn cơm với nhà Trương Bân xong ?”

đặt chìa khóa lên bàn :

“Xe lái . Cơm thì ăn .”

kể bộ chuyện.

Phòng khách rơi im lặng ch//ết ch.óc.

Mẹ tức đến run :

“Đây là cái loại gì ? Cư//ớp ?”

Bố đập mạnh tay vịn sofa:

“Quá đáng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-tinh-cua-phuong-hoang-nam/chuong-1.html.]

Ông nghiêm giọng:

“Gia đình tuyệt đối ! Lập tức cắt đứt với Trương Bân cho bố!”

gật đầu.

Đêm đó ngủ .

mở album ảnh, xem hai năm bên .

Từ ánh mắt bỡ ngỡ ở câu lạc bộ đại học, đến những chuyến du lịch ngọt ngào.

Anh từng dùng tiền thêm hai tháng mua cho một sợi dây chuyền sinh nhật.

Khi cảm động đến rơi nước mắt.

Còn bây giờ, nụ trùng khớp với gương mặt ban ngày – đầy toan tính và trơ tr//ẽn.

Lý trí bảo chia tay ngay.

hai năm dễ xóa như một bức ảnh.

tự giễu .

 

02

Hôm là cuối tuần, một tràng chuông cửa dồn dập đ.á.n.h thức.

đội hai quầng thâm, mắt nhắm mắt mở mở cửa, ngoài khiến lập tức tỉnh táo.

Là Trương Bân.

Anh xách lỉnh kỉnh quà cáp, mặt đắp một nụ lấy lòng, quầng thâm mắt còn nặng hơn cả . Vừa thấy , liền như chú cún bỏ rơi, trong ánh mắt đầy ấm ức và hối hận.

“Vãn Vãn, cuối cùng em cũng chịu gặp .”

chắn ngay cửa, ý định cho bước , giọng lạnh như băng: “Anh việc gì?”

“Anh đến xin , xin em, xin chú dì.” Anh đưa đống đồ trong tay về phía , “Vãn Vãn, hôm qua là sai, khốn nạn… Em cho ? Anh giải thích cho em .”

Bố động cũng bước khỏi phòng.

Bố thấy , sắc mặt lập tức trầm xuống, quát: “Cậu đến đây gì? Nhà chào đón ! Đi ngay!”

Trương Bân thấy bố thì càng hoảng, “bịch” một tiếng… quỳ thẳng xuống cửa.

Cú quỳ khiến cả lẫn bố đều sững sờ.

“Chú! Dì! Vãn Vãn! Con con sai !” Anh , trán dán xuống nền gạch lạnh ngắt, “Đều tại bố con… họ tư tưởng cũ kỹ, cứ nghĩ đồ của con dâu là đồ của nhà . Hôm qua con cũng nhất thời hồ đồ, họ đến lú luôn! Con yêu Vãn Vãn mà! Sao con thể thật sự cướp xe của cô !”

Vừa , ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, mặt đầy nước mắt.

“Bọn con bên hai năm , con là thế nào, Vãn Vãn em rõ nhất. Anh mua bữa sáng cho em, ngày mưa ga tàu điện đón em, em ốm thức trắng chăm… Những thứ đó chẳng lẽ đều là giả ?”

Anh bắt đầu kể lể từng chuyện ngọt ngào đây—mỗi chuyện, đều từng là “bằng chứng tình yêu” mà tự hào.

Trái tim kiềm mà d.a.o động.

Mẹ bộ dạng , dù mặt vẫn khó coi, nhưng giọng dịu hơn: “Cậu lên , quỳ quỳ gối gối .”

Trương Bân chịu dậy, vẫn quỳ, ngước , ánh mắt khẩn thiết đến mức khiến nỡ thẳng: “Vãn Vãn, em tha thứ cho thì lên. Anh sợ mất em quá, nên mới nghĩ cách ngu ngốc dùng vật chất để trói em . Anh thề, từ nay về sẽ bao giờ nữa! Anh sẽ bảo tự đến xin em! Chỉ cần em cho một cơ hội.”

Diễn xuất của quá thật, đến cả gương mặt đang căng cứng của bố hình như cũng lỏng đôi chút.

quỳ đất. Cậu thiếu niên từng kiêu ngạo ngày nào, giờ vì mà hạ đến tận bùn.

Hay là… thật sự chỉ nhất thời hồ đồ?

Sự im lặng của , trong mắt Trương Bân thành hy vọng.

Anh quỳ lết lên hai bước, định nắm tay , theo phản xạ né .

Bàn tay cứng đờ giữa trung, ánh mắt lập tức tối xuống, đầy tổn thương.

mềm lòng.

“Anh lên .” Cuối cùng cũng lên tiếng.

Anh như đặc xá, cuống cuồng bò dậy. Vì quỳ quá lâu nên loạng choạng suýt ngã.

Bố hừ lạnh một tiếng phòng khách.

Mẹ thở dài, cũng theo, coi như ngầm cho phép nhà.

Trương Bân đặt quà ở tủ giày, ngượng ngùng mặt như một kẻ chờ phán quyết.

“Vào .” .

Trong phòng khách, bố ghế chính, sắc mặt nghiêm túc như đang mở “tam đường hội thẩm”.

Trương Bân yên, đem chuyện hôm qua “thêm mắm dặm muối” giải thích một nữa, đổ hết trách nhiệm cho “tư tưởng lạc hậu” của bố và “nhất thời hồ đồ” của bản .

Anh đầy chân tình, thậm chí còn tự tát hai cái.

Cuối cùng, mặt bố , giơ ba ngón tay, nghiêm trang thề thốt: “Chú dì, con Trương Bân xin thề với trời, nhất định đặt Vãn Vãn lên hàng đầu! Lời cô chính là thánh chỉ! Tuyệt đối để cô chịu tủi nửa phần! Nếu còn tái phạm thì cho con trời đ.á.n.h sét giáng!”

Bố liếc , gì.

Trong lòng , con đê mang tên “lý trí” những viên đạn bọc đường và màn khổ nhục kế của lung lay sắp vỡ.

“Chiếc xe đó…” Cuối cùng bố cũng lên tiếng, giọng trầm thấp.

“Xe là của Vãn Vãn! Mãi mãi là của Vãn Vãn!” Trương Bân lập tức giành , thái độ kiên quyết, “Không ai phép nhòm ngó! Con về sẽ rõ với bố con, họ còn dám nhắc chuyện , con sẽ đoạn tuyệt với họ!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận