Bạn Cùng Phòng Đều Xin Chuyển Ký Túc Xá Rồi

Chương 3

Đêm đó, tôi bồn chồn không yên.

May mà hôm sau là Chủ nhật, tôi cứ nghĩ sẽ đợi được Hồ Tuyệt Hưởng quay lại trường, nào ngờ lại nhận được điện thoại của giáo viên hướng dẫn trước.

Cô ấy tức giận nói: "Ôn Tầm, những lời cô nói, em không để tâm à? Chẳng phải lần trước cô đã dạy em, phải chú trọng vun đắp mối quan hệ trong ký túc xá sao?".

Tôi có linh cảm không lành.

Quả nhiên, câu tiếp theo của giáo viên hướng dẫn là: "Hôm nay Hồ Tuyệt Hưởng đến văn phòng tìm cô, cô ấy cũng muốn xin chuyển ký túc xá! Hai đứa không phải thân nhau lắm sao? Giờ lại diễn trò gì đây?".

Tôi vội vàng đến văn phòng giáo viên hướng dẫn.

Cô ấy mắng tôi một thôi một hồi.

Tranh thủ lúc cô ấy mắng mệt, đi vệ sinh.

Tôi lén dùng máy tính của cô ấy đăng nhập WeChat, gửi cho Hồ Tuyệt Hưởng, Lạc Minh Tâm, Vương Nhã Chi mỗi người một tin nhắn, thông báo cho họ biết việc chuyển ký túc xá cần điền một mẫu đơn, bảo họ đến văn phòng ngay lập tức.

Sau khi gửi tin nhắn xong, tôi xóa lịch sử trò chuyện, rồi đặt chế độ im lặng cho cả ba tài khoản của họ để tránh bị giáo viên hướng dẫn phát hiện hành động của tôi.

Làm xong tất cả, tôi chạy xuống tầng một canh chừng, và thành công chặn được cả ba người họ.

Tôi đã vô số lần cố gắng nói chuyện với họ, nhưng mỗi khi tôi xuất hiện, họ lại kéo các bạn học khác đi, không cho tôi cơ hội nói chuyện.

Giờ thì tôi đã chặn được cả ba người họ lại cùng một lúc.

"Tớ chỉ muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tất cả mọi người đều tránh mặt tớ?".

Đối mặt với câu hỏi của tôi, họ đều quay mặt đi, không muốn trả lời.

"Chúng ta làm bạn học với nhau bấy lâu nay, nếu tớ có chỗ nào làm không đúng, thì có thể nói cho tớ biết không? Bị mọi người xa lánh như thế này, tớ thật sự rất khó chịu".

Nói đến đây, mắt tôi đỏ hoe.

Hồ Tuyệt Hưởng lén liếc nhìn tôi.

Có thể thấy, cô ấy có chút không nỡ.

"Hưởng, trong phòng chúng ta, hai đứa mình là thân nhất, tớ không biết tại sao cậu lại đột nhiên không nghe máy, không trả lời tin nhắn của tớ, rõ ràng hôm trước chúng ta vẫn còn rất tốt... Có phải liên quan đến cô gái kia không?".

Vừa nghe đến "cô gái kia", sắc mặt cả ba người họ đều thay đổi.

"Mọi người có thể nói cho tớ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Tớ không muốn bị giấu giếm một mình, xin mọi người đấy!".

Ánh mắt cầu xin của tôi lần lượt dừng lại trên từng người họ, cuối cùng dừng lại ở Hồ Tuyệt Hưởng.

Hồ Tuyệt Hưởng tỏ vẻ rất khó xử, cau mày, mím môi.

"Hưởng, tớ chỉ muốn biết đã xảy ra chuyện gì thôi". Tôi hạ giọng xuống rất thấp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận