Ngày hôm , Khương Miểu dậy thật sớm, thu dọn máy tính và sách giáo khoa chuẩn về trường học tiết đầu lúc tám giờ sáng.
Cậu đăng ký ký túc xá ở trường, ngày thường từ thứ Hai đến thứ Sáu đều ở đó, chỉ thứ Bảy và Chủ nhật mới về nhà. Hiện tại chuyển đến chỗ của Phó Thời Dục, chắc liệu cần về nhà mỗi ngày .
Khương Miểu khoác ba lô xuống lầu, thấy Phó Thời Dục dậy, một bưng ly cà phê cửa sổ sát đất trong phòng khách, chẳng rõ là đang sưởi nắng ngắm hoa.
Nghe tiếng bước chân, Phó Thời Dục đầu , ánh mắt dừng Khương Miểu hỏi: "Phải về trường ?"
"Vâng." Khương Miểu trả lời, "Cháu tiết lúc 8 giờ."
Phó Thời Dục gật đầu: " , chú Hà với . Tài xế đang đợi em ngoài cửa." Nói xong, giơ tay xem giờ hỏi: "Không ăn sáng ? Vẫn còn sớm mà."
Khương Miểu : "Cháu thấy đói, lát về trường em ăn ."
Phó Thời Dục cũng miễn cưỡng: "Được."
Khương Miểu suy nghĩ một chút hỏi: "Sau khi tan học buổi chiều, cháu về đây là...?"
"Mấy giờ em tan?"
"Chiều nay chỉ một tiết, bốn giờ là xong . tan học cháu định tìm trai, chắc là sẽ ăn tối cùng ."
"Anh trai em? Khương Ngôn ?"
"Vâng."
"Biết . Chờ em ăn xong, sẽ bảo tài xế đón."
"..."
Thế nghĩa là về nhà . Khương Miểu cúi đầu, rầu rĩ đáp: "Dạ."
Uổng công còn giấu chú ch.ó nhỏ trong túi, tính là tối nay sẽ ở ký túc xá của trường.
Phó Thời Dục nhận sự thất vọng của Khương Miểu, xong liền xoay , để cho một bóng lưng. Khương Miểu ủ rũ bước cửa, khi lên xe còn ngoái đầu một cái, thấy Phó Thời Dục vẫn đang bên cửa sổ.
Hừ, đồ Alpha già . Khương Miểu thầm lẩm bẩm trong lòng. Sáng sớm tinh mơ đó thẫn thờ.
-
"Cái gì cơ?! Ba đưa cho Phó Thời Dục luôn á?!"
"Suỵt! Suỵt! Nói nhỏ chút!" Đang giờ cơm trưa, nhà ăn ồn ào náo nhiệt, Khương Miểu vội vàng đưa tay bịt miệng bạn Omega đối diện , suýt chút nữa là đổ ly nước bàn.
Cậu bạn Omega tên là Trì Thư, là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ cùng Khương Miểu. Hai học chung lớp từ mẫu giáo đến tận cấp ba, lên đại học mới tách học khác chuyên ngành. Khương Miểu học lịch sử nghệ thuật, còn Trì Thư học khoa sơn dầu ngay bên cạnh. Trì Thư là kiểu Omega còn "Omega" hơn cả Khương Miểu nữa, chỉ cần xuất hiện mặt khác là lúc nào cũng tinh xảo xinh , giống như một đóa hoa hồng đẫm sương sớm đầy sức sống.
ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa
Lúc , đôi mắt đẽ của trợn tròn lên, chằm chằm Khương Miểu như hỏi: "Thật giả ?"
Khương Miểu gật gật đầu, buông tay đang bịt miệng Trì Thư : "Là thật đó."
"Tại chứ?! Chuyện đường đột quá."
" là đường đột... Tớ cũng tại họ bỗng nhiên kiểm tra độ tương thích của tớ và Phó Thời Dục nữa..."
"Độ tương thích của với Phó Thời Dục..." Trì Thư ghé sát gần Khương Miểu, vẻ mặt đầy tò mò, "Là bao nhiêu?"
"99%."
"99%?!?!?!"
"Suỵt! Suỵt!"
"Trời đất ơi... Chả trách."
"Chả trách cái gì?"
"Chả trách họ vội vàng đưa qua đó như , tận 99% lận đó! Thế thì khác gì định mệnh trời định !"
Khương Miểu bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Tớ chẳng tin cái gì gọi là định mệnh cả. Chẳng lẽ pheromone thể quyết định tất cả ? Tớ còn từng yêu đương nào, dựa cái gì mà một tờ báo cáo tương thích pheromone quyền quyết định tớ ở bên ai?"
"Nói thì cũng đúng là thật..." Trì Thư chống cằm thở dài, " chuyện đến nước , còn cách nào khác ? Trừ phi dẫn bỏ trốn."
Giọng Khương Miểu càng thêm buồn bã: "Chẳng ai dẫn tớ bỏ trốn cả."
"Phải . Vậy nên là cứ... tận hưởng hiện tại !" Trì Thư bỗng nhiên mắt sáng rực lên, hai tay nắm đặt n.g.ự.c, lật mặt nhanh như lật bánh tráng, thần thái rạng rỡ hẳn lên: "Dù Phó Thời Dục cũng giàu trai, còn là Alpha cấp cao vạn một, gả cho lỗ ! Thôi đừng rầu rĩ nữa, chiều nay trốn học chơi ?"
"Không , chiều nay tớ hẹn gặp trai , thể để phát hiện tớ trốn học ."
"Thì về bốn giờ là mà. Đi , dạo phố với tớ chút thôi, mà, mà."
Trì Thư ôm cánh tay Khương Miểu lắc qua lắc , Khương Miểu chịu nổi trò năn nỉ ỉ ôi nên cuối cùng cũng gật đầu: "Được , tớ với ."
"Yeah! Miểu Miểu là nhất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bai-tuong/chuong-4-tru-phi-co-nguoi-dan-cau-bo-tron.html.]
Hôm nay Trì Thư mua một lọ nước hoa ngăn mùi mới, hai ăn trưa xong liền bắt xe đến thẳng trung tâm thương mại.
Các Omega thường ngày cần giấu kỹ mùi pheromone của , vì thị trường tràn ngập các loại miếng dán và nước hoa ngăn mùi, mùa nào cũng mẫu mới.
Khương Miểu hiểu Trì Thư, bảo mua "một lọ" thì cuối cùng ít nhất cũng là năm lọ. Quả nhiên, đến tiệm xuống, nhân viên đon đả bưng một khay nước hoa lên, đưa từng lọ cho Trì Thư thử, lọ nào Trì Thư cũng thấy thích.
"Miểu Miểu, thử , mùi thơm lắm nè!" Trì Thư đưa một tờ giấy thử hương đến mặt Khương Miểu hỏi.
Khương Miểu tâm trạng gì nên chỉ cúi xuống ngửi qua loa bảo: "Ừ, thơm thật."
"Tớ thấy hợp với đó, ngọt ngào lắm. Để tớ mua tặng !"
"Hả?" Khương Miểu bình thường ít khi dùng các loại chất ngăn mùi hương thơm, thích mùi mật đường nguyên bản của hơn, quen mùi khác. Thấy Trì Thư tự ý bảo nhân viên lấy một lọ mới tới, khi Khương Miểu kịp từ chối, nhanh nhảu: "Tớ tặng thì từ chối nha. Đổi mùi hương cho đổi tâm trạng, rầu rĩ mãi thế nữa."
Trì Thư , Khương Miểu cũng nỡ từ chối. Cậu nhận lấy lọ nước hoa, tựa Trì Thư nhỏ giọng : "Cảm ơn nhé, quá." Trì Thư xoa đầu Khương Miểu, bảo: "Dĩ nhiên . Tớ với là nhất thiên hạ mà!"
Mua nước hoa xong, hai ăn kem. Đang trong tiệm kem, Trì Thư bỗng nhớ chuyện gì đó liền hỏi: "À đúng , hình như sắp đến kỳ phát tình ?"
Khương Miểu c.ắ.n thìa, thầm tính toán trong lòng trả lời: "Hình như là sắp đó."
"Vậy nhớ dán kỹ miếng ngăn mùi nhé, xin nghỉ phép ."
"Tớ . Yên tâm, tớ nhớ mà." Trì Thư chống cằm thở dài, lầm bầm một : "Bao giờ thì mới cấm các Omega kết hôn phát tình nhỉ... phiền c.h.ế.t ..." Khương Miểu cũng thấy phiền lòng vô cùng.
Tuyến thể của phát d.ụ.c muộn, pheromone định nên kỳ phát tình cũng thất thường theo. Trong khi các Omega khác thể tính toán kỳ phát tình chính xác trong vòng hai ngày, thì Khương Miểu dán miếng ngăn mùi tận một tuần.
Điều an ủi duy nhất là pheromone của nhẹ, dù rò rỉ một chút cũng chẳng ai . Không giống như những Omega đặc điểm s.i.n.h d.ụ.c thành thục, chỉ cần Alpha bắt gặp một chút pheromone thôi cũng cực kỳ nguy hiểm .
Hai đạp lên tiếng chuông tan học lúc bốn giờ chiều để trường. Trên đường , Khương Miểu túm một bạn học, buổi chiều điểm danh mới yên tâm chào tạm biệt Trì Thư để tìm Khương Ngôn. Tuy Khương Ngôn dịu dàng với , nhưng trai dù cũng là trai, Khương Miểu vẫn chút sợ , dám để trốn học.
Khương Miểu đến quán cà phê nhỏ tòa nhà nghiên cứu sinh đợi Khương Ngôn. Chẳng bao lâu , một bóng dáng quen thuộc đẩy cửa kính bước , đưa mắt quanh tìm thấy Khương Miểu đang bên cửa sổ.
"Miểu Miểu."
Khương Miểu dậy, vẫy tay với Khương Ngôn: "Anh."
Khương Ngôn tới, Khương Miểu nhào lòng , ôm thật c.h.ặ.t: "Oa, ơi..."
Khương Ngôn đón lấy Khương Miểu, xoa xoa gáy hỏi: "Sao thế, chịu uất ức gì ?"
Không hỏi thì thôi, hỏi là Khương Miểu nhớ đến chuyện hai ngày nay, suýt nữa thì sống mũi cay xè: "Anh , xuống ."
Sinh nhật Khương Miểu hai ngày , Khương Ngôn cũng mặt ở nhà. Lúc Khương Miểu cãi với ba , chính Khương Ngôn ngăn cản họ. Còn chuyện khi đến nhà họ Phó thì hôm qua qua điện thoại cũng gần hết , hôm nay gặp mặt, Khương Miểu chỉ nũng với trai thôi.
Hai sát bên ghế sofa, Khương Miểu ôm lấy cánh tay Khương Ngôn hỏi: "Sau khi em , ba trách mắng ?"
"Không . Họ em đang dỗi thôi, dù ngăn cản thì họ cũng thực sự gì em ."
Khương Miểu hỏi: "Họ... còn giận em ?"
Khương Ngôn thở dài, vuốt tóc Khương Miểu : "Gần đây công ty gặp vấn đề, áp lực của ba cũng lớn."
"Công ty vấn đề thì cả nhà cùng nghĩ cách ... Em ngốc, em thể học cách quản lý công ty mà. Tại cứ như bây giờ? Hay là, căn bản coi em là nhà..."
"Không , Miểu Miểu. Chưa từng ai nghĩ như cả." Khương Ngôn , "Chuyện ba với , nếu , nhất định sẽ để họ thế."
Khương Miểu cúi đầu, nhỏ giọng : "Chuyện họ quyết định, dù thì cũng chẳng cản nổi ."
"Miểu Miểu..."
"Không ... Em ý trách . Trì Thư đúng, ít nhất thì Phó Thời Dục trông cũng , , em cũng ghét lắm."
Khương Ngôn hỏi: "Em gặp Tiểu Trì ?"
Khương Miểu trả lời: "Vâng, trưa nay em ăn cơm với ."
"Tối nay em ở trường là...?"
"Phó Thời Dục sẽ bảo tài xế đến đón em về."
Nghe câu trả lời của Khương Miểu, ánh mắt Khương Ngôn trùng xuống, gì thêm. Im lặng một hồi, Khương Miểu tựa Khương Ngôn, ngước đầu hỏi: "Anh ơi, em vẫn là em trai của chứ?"
Khương Ngôn cúi đầu, đối diện với đôi mắt của Khương Miểu.
Chính là đôi mắt , nó chẳng giống Khương Ngôn chút nào, tròn xoe như mắt mèo với hàng mi dài dày.
Năm đó, Khương Miểu cha ruột bỏ rơi ở bệnh viện. Giữa một phòng đầy những đứa trẻ nhăn nheo, chỉ là da dẻ trắng trẻo mịn màng, hai con ngươi như hai quả nho đen láy. Lúc đó mới đầy một tháng tuổi mà thấy rõ dáng vẻ xinh khi lớn lên.
Có một điều thể phủ nhận, nếu vì Khương Miểu trông đáng yêu và dễ mến như thế, vợ chồng Khương Đình Tùng nhận nuôi .
Khương Ngôn trả lời: "Em mãi mãi là em trai ."