Ba Vạn Tệ, Một Chiếc Đùi Gà

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì tội "bất hiếu", bố nghiễm nhiên trưng dụng ba mươi ngàn tệ tiền học bổng của .

Họ mua cho trai một chiếc máy tính xách tay.

Dòng Dell G-Series cấu hình cao nhất.

Còn , ngay cả tiền mua văn phòng phẩm cũng tự thêm ở quán sữa giờ học để kiếm.

Lớp chọn của trường tư thục như lời hứa hẹn của hiệu trưởng.

Ngoài vài nữ sinh điểm cao như , còn đều là công t.ử tiểu thư nhà giàu.

Hồi học cấp hai, thầy cô và bạn bè còn vì học giỏi mà quan tâm .

ở đây thì khác.

Họ đều cảm thấy học hành là vô dụng.

Bố họ nhiều nhân viên là sinh viên nghiệp từ các trường danh tiếng, họ sinh tin rằng học tập là việc của những "công cụ chạy việc".

Còn việc họ cần là điều khiển những "công cụ" đó.

Khi đứa bạn cùng bàn đầu dùng quan điểm để mỉa mai , vẫn học cách im lặng.

kiêu ngạo cũng thấp hèn mà phản bác .

"Một thứ gì đó, sở hữu nó , thì mới tư cách nó vô dụng."

"Hơn nữa, thực hiểu rõ rằng việc học là ích. Nếu bố chẳng tốn nhiều tiền như để trường , và nhà trường cũng chẳng dùng học bổng để bắt cóc , cướp từ Trường trung học 1 của tỉnh về đây."

Kể từ ngày đó, còn lấy một ngày bình yên ở trường.

từng chạm thạch sùng trong hộp b.út, cả chiếc cặp sách dìm thẳng thùng nước gạo ở nhà ăn, đến mức suốt những năm cấp ba, hễ lật sách ngửi thấy mùi chua loét nồng nặc đến nhức mũi.

Mỗi xỏ giày, đều rút lót giày kiểm tra cẩn thận, bởi bên trong từng rải đinh, thậm chí là cả b.ăn.g v.ệ si.nh dính m.á.u.

Lúc giáo viên chủ nhiệm mới phát hiện sự việc hẹn gặp phụ hai bên.

Mẹ cảm thấy vô cùng mất mặt.

Bà chỉ thẳng mặt mà c.h.ử.i bới bàn dân thiên hạ:

"Trần Tinh Tinh, đây đều là báo ứng của mày!"

Bà chỉ cái chân thọt do cứu chữa kịp thời vụ t.a.i n.ạ.n của :

"Mày là đồ bất trung bất hiếu, mày đáng trời phạt!"

Có lẽ bà còn chẳng hiểu "bất trung" nghĩa là gì. Chỉ vì trong phim truyền hình ghép hai từ đó với , nên bà mới học đòi để đem thóa mạ .

Ngày hôm đó, đầu tiên cảm thấy mệt mỏi rã rời.

giải thích, cũng chẳng phản kháng, chỉ im lặng chấp nhận cơn lôi đình của .

Giáo viên chủ nhiệm thấy phụ bỏ mặc thì cũng chẳng buồn bận tâm đến những chuyện rắc rối của nữa.

cứ thế c.ắ.n răng chịu đựng suốt ba năm trời.

Năm thi đại học, chỉ vặn chạm ngưỡng điểm sàn trường hạng hai.

*

điện thoại, thể tự tra điểm.

Cô hàng xóm bụng giúp , đó, cô ái ngại kinh ngạc an ủi rằng thi hỏng cũng .

Mẹ thấy liền xán hỏi điểm của con trai cô .

Nó cao hơn tận hai trăm điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-van-te-mot-chiec-dui-ga/chuong-6.html.]

Năm thi cấp ba, tổng điểm của cao hơn nó hai trăm. vì ba vạn tệ tiền học bổng mà tống trường tư.

Còn nhà nó thì đập nồi bán sắt, gom góp đủ ba mươi lăm vạn tệ để tống nó trường điểm của thành phố để học dự thính.

Mẹ tấm tắc khen ngợi bằng tất cả sự chân thành: "Con trai đúng là sức bật về !"

Cô hàng xóm đầy ngượng ngùng.

chỉ mỉm .

Hồi học cấp ba, và con trai cô từng gặp vài .

đang chạy đua với thời gian để lắc sữa ở phía trong, còn nó thì trong phòng bao máy lạnh cùng bạn học bàn luận về các bài toán.

Mẹ chỉ khen con trai sức bật.

cả gia đình dốc lực để nâng đỡ.

Còn thì ?

Tất cả đều mong trở nên tệ hại, để đó xã hội vùi dập, trốn lưng một gã đàn ông nào đó, cam tâm tình nguyện lấy chồng sinh con.

cam lòng.

Nếu chịu đựng bạo lực học đường, thêm kiếm sống, đến cả tiết học cũng chẳng đầy đủ mà vẫn đỗ đại học.

Thì dựa cái gì mà bảo ?

Khi nhà hàng xóm tổ chức tiệc mừng đỗ đạt, đang rửa bát thuê bếp nhà hàng.

Cô hàng xóm nhét một xấp tiền mừng tay .

"Tinh Tinh, bố cháu hồ đồ, cháu khờ khạo theo họ."

"Đi ngoài mà học ."

"Cháu lớn , thể tự nuôi sống để sống một cuộc đời hơn."

Tất cả các phong bao lì xì bóc tổng cộng hai nghìn bảy trăm tệ.

ấn c.h.ặ.t tay , cho phép trả .

"Cầm lấy ."

"Nhà cô chỉ mỗi thằng nhóc ngốc nghếch thôi. Nếu việc gì cần cầu cạnh cháu, cháu đừng từ chối là ."

Năm đó mới nghiệp, đang ở cái tuổi trắng tay.

Mặt vàng vọt, gầy sạm, khốn khổ héo hon, còn thọt một chân.

hiểu nổi tại nghĩ tư cách để giúp đỡ nhà cô .

Thực tế là cũng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều.

Bởi vì bố dẫn về một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, hỏi gã cân nhắc việc tìm hiểu .

*

"Mày là một đứa què, danh tiếng chẳng gì, còn tìm loại đàn ông thế nào nữa?"

"Chấp nhận phận ."

"Đời mày chỉ đến thế thôi."

*

nhất quyết chấp nhận.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận