Văn phòng hội sinh viên tầng ba khu nhà A5, là rộng cũng rộng mà hẹp cũng chẳng . Mùa hè, ngoài trời nóng như đổ lửa. Mặt trời to bự nền trời xanh biếc, tự tin khoe cá tính cho nhà nhà đều tốn cả đống tiền điện vì điều hòa. Ra đường thì cũng là công thức: áo chống nắng + khẩu trang + kính râm. Vì chính sách tiết kiệm, về nhà thì tốn tiền điều hòa, quyết tâm đóng đô chiều nay tại văn phòng, vùi đầu đống giấy tờ của hội. Trên đầu, quạt trần chạy vù vù. Góc phòng, điều hòa tỏa lạnh mê , hội trưởng hội sinh viên đây vẫn chuyên tâm việc. Thế mới , tinh thần vì nước, vì đảng quên của đáng tuyên dương, vỗ tay nào.
- Lục Thiên, chiều nay chơi ? - Hạ Đoàn tựa cái tủ, tay đỏng đảnh cầm cốc nước đá, uể oải hỏi.
- Không. – lên khỏi ghế, đến chỗ . – Đi lấy tài liệu.
Hạ Đoàn chán ngán tránh . mở cửa, rút một tập sách, để lên tay, lấy thêm một tập nữa mới đóng cửa tủ trở về chỗ. Hạ Đoàn kéo một cái ghế xuống, một tay vắt lên thành ghế, một tay đưa cốc lên uống một ngụm lớn.
- Cậu cứ cắm đầu đống công văn thế mà Elly giận ?
Ờ, nhắc chút, Elly là bạn gái . Cô tên thật là Thanh Thủy, nhưng thường gọi cô là Elly. cũng chẳng lý do, nhưng mặc kệ, dù cô cũng thích gọi thế mà. Elly khá xinh, học viên trong trường đều cô là hot girl. Ừm thì thực cũng tồi, da trắng, mắt to, môi mọng, dáng chuẩn. Hồi chúng mới công khai hẹn hò, cả trường ai cũng rằng chúng đôi, trai tài gái sắc, đủ bộ. đối với chuyện cũng bình thường nhưng Elly thì vẻ thích thú, càng bám rời.
Trở chuyện, Hạ Đoàn , nét mặt thích thú:
- Nhắc đến ở trường mới nhớ, chiều nay thầy Vĩ cũng ở trường đấy, tớ may mắn gặp thầy nhỉ? Ôi trời, bên khoa tớ thầy hâm mộ thế nào , đứa nào cũng mong thầy chuyển chuyên môn một chút, sang khoa tớ dạy.
vẫn cắm cúi phê duyệt đống giấy tờ bàn, môi nhếch lên. cũng chuyển chuyên môn đấy, ngày nào cũng gặp phát bực. Ừ thì công nhận, đúng là trai, trai dạy giỏi, giảng , là mới từ nước ngoài về mời về trường dạy. Khi cái tin đồn , chỉ hừ mũi cho qua. Chắc thiên hạ đồn nhảm, tên b**n th** vô sỉ đó gì tài giỏi đến mức đấy nhưng hôm nọ, khi phòng hiệu trưởng liếc thấy tập hồ sơ của . Mẹ ơi, thành tích thực là quá đáng phục . đả kích nặng nề, từ đấy càng mắt hơn.
Hứa Vĩ trường lâu, đến ba tuần sự hậu thuận, hâm mộ cuồng nhiệt của đám sinh viên trong trường. , kể cả khoa phụ trách cũng ôm lòng ngưỡng mộ đặc biệt với vị giảng viên , tìm cơ hội để tiếp cận . Đấy là còn đến đám nữ sinh đấy nhé. Nói chung là, ánh hào quang vốn tập trung hội trưởng hội sinh viên minh thần vũ là đây bây giờ san sẻ cho mới đến. phục!!!
- Này , là học viên khoa thầy , là hôm nào chụp ảnh thầy cho tớ . Xin đó! Tớ thấy thầy mà. – Hạ Đoàn đương nhiên tâm tình của , mắt long lanh hướng cầu xin.
ngẩng đầu lên, mặt biểu cảm:
Hội phó, nếu rảnh rỗi đến thế thì ơn ngoài. bận. Cảm ơn, nhớ đóng cửa. – Sau đó, cúi đầu tiếp tục công việc.
Hạ Đoàn ai oán , bĩu môi phục. lúc đó, một tiếng gõ cửa cắt ngang. sắp xếp đống giấy bàn, lên tiếng:
- Mời .
Cửa phòng mở , bước là Hứa Vĩ. Hắn tươi:
- Phòng hội học sinh đây ? Mát mẻ ghê ?
Hạ Đoàn ngờ nghệch, chỉ Hứa Vĩ, sang hỏi :
- Ai đây?
đang định mở miệng trả lời thì nào đấy cắt ngang lời , khuôn mặt tỏ ý thiện:
- Hứa Vĩ, giảng viên mới.
Lập tức, Hạ Đoàn mắt phát sáng, Hứa Vĩ với cái đầy tôn sùng, như kiểu đám fan gặp thần tượng, xung quanh hình như mấy tia sáng cộng với đống bong bóng màu hồng bay bay nữa. Hạ Đoàn rút ngay cái điện thoại cảm ứng trong túi quần , te te tởn tởn xin chụp ảnh với Hứa Vĩ, đó tởn tởn te te đăng lên FB, tiếp đó vui vẻ biến khỏi phòng, hình như chạy khoe đám bạn. -_- Hầy, đời fan cuồng cơ bản là khá phong phú, theo một nghĩa nào đấy.
Bỗng chốc, trong phòng chỉ còn với Hứa Vĩ. Hắn đến bàn , đặt lên một tập giấy:
- Hiệu trưởng nhờ thầy đưa cho em.
đón lấy, ánh mắt vẫn bình thản, tạo tí cảm xúc nào.
- Cảm ơn thầy. Nếu xong việc thì thầy thể khỏi đây, ngoài nhớ đóng cửa. Cảm ơn.
- Phòng hội sinh viên đều đón khách như ? – Hứa Vĩ tự nhiên gạt đống giấy tờ bàn sang một bên, lên mép bàn, . Lần đầu tiên, thấy hận trường thiết kế cái bàn việc to như ?
ngẩng đầu, đưa cây b.út trong tay chỉ bàn tiếp khách giữa phòng:
- Nước ở đó, nếu thầy thể uống.
- Haiz… - Hắn bỗng thở dài, mặt chán nản như cá c.h.ế.t. – Em cũng ngốc, chỉ kiếm cơ ở thôi mà.
cúi đầu, lấy từ ngăn kéo một mẩu giấy nhỏ, một dãy đưa cho . Hứa Vĩ nhận lấy, qua, biểu cảm mặt tươi tắn lên hẳn. Nhìn vẻ vui. Hắn thật tươi:
- Em cho …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-moi-cua-chung-ta-la-diana/chuong-3.html.]
- Thầy thích Dịch Dịch chứ? Em cấm cản tình yêu thầy trò. Thầy với nó thể yêu mà. Thầy sớm thì là đỡ mất công ? – cắt ngang, môi kéo lên thành nụ nhàn nhạt.
- Dịch Dịch là ai? – Hứa Vĩ ngơ ngác . – Không của em ?
Quái gì? Không Dịch Dịch là ai thì cứ bám khỉ gì? Từ khi sinh đến giờ, thằng con trai nào ý định tiếp cận hai khả năng: một là nịnh nọt, nhờ vả gì đó; hai là gián tiếp xin thông tin của Dịch Dich – em gái ruột của . Chỉ một thành phần ít ỏi trong cái đám động vật giống đực đó ý định kết bạn một cách bình thường với , và cái , loại bỏ cả hai trường hợp, ngoài ý định cưa đổ em thì còn gì? ngả ghế, khoanh tay n.g.ự.c, khẩy:
- Vậy chứ thầy cái gì?
Hứa Vĩ im lắng, rút từ trong túi một tấm thẻ. nheo mắt khó hiểu. Chợt, hình dáng quen thuộc đó đập mắt . Đó là thẻ sinh viên của ? Mấy hôm , vì mất nó mà đến khổ sở. Vào thư viện thể mượn sách, trường bảo vệ chặn xe, may là hôm giáo sư Lịch Sử qua xác nhận là sinh viên trường mới thể , còn thêm một đống những rắc rối khác nữa. Ai cội nguồn của đám rắc rối đó bắt nguồn từ tên . -_- Nụ tắt phụt khuôn mặt, xòe tay, cứng ngắc :
- Trả em. Đó là thẻ sinh viên của em.
- Ồ, . – Hắn săm soi cái thẻ, biểu cảm đáng ăn gạch.
- Vậy thầy còn mau trả em?
- Sao trả?
nghiến răng, nhổm bật lên định cướp cái thẻ trong tay . mà, như , là một tên cộp nguyên cái mác “tứ chi phát triển”, chính vì , thể giật đồ của đây? Hứa Vĩ ngả , giơ cái thẻ lên cao, cợt , mặt đầy vị của thành phần lưu manh chính hiệu. Hắn một tay giữ lấy đầu , đảm bảo cách để lấy cái thẻ:
- Nếu em đồng ý chủ nhật chơi với thì sẽ trả cho em.
bực bội phắt dậy, tay chống nạnh:
- Đó là thẻ của em, thầy đang xâm phạm tài sản cá nhân bất hợp pháp đấy.
- Thế ? Em thể kiện . – Hứa Vĩ . Hắn dậy, khỏi phòng, đó còn ném câu – Tám giờ sáng chủ nhật tại công viên trung tâm nhé.
…………
7 giờ 58 phút sáng chủ nhật tại công viên trung tâm.
đừng cổng chờ, mắt đồng hồ, tâm trạng khó chịu tả xiết. Bình thường cái giờ còn đang ngủ nướng, bù cho mấy hôm dậy sớm học, thế mà hôm nay giờ đây phơi nắng chờ . C.h.ế.t dẫm!
ngẩng đầu trời. Tuy mới sáng sớm nhưng mặt trời tỏa nắng nhiệt tình, như thể hiện hết vẻ trẻ trung đầy sức sống của mùa hè. Trẻ trung cái gì, đầy sức sống cái gì , nhưng mà bây giờ đang thấy cái đám mây nào to to chút che lấp cái mặt trời cho xong nhỉ? Công viên trung tâm giờ rộn ràng qua . Hơ, xem nhu cầu giải trí cuối tuần của nhân dân thành phố cũng cao quá .
- Đến sớm thế? Háo hức ? – Một bàn tay đặt lên vai , giọng cợt nhả quen thuộc vang lên.
, chán ngán mặt từ lên . Hứa Vĩ tay đút túi quần, áo sơ mi caro với quần bò xanh, phong lưu, trai, “cưa sừng nghé”. Xùy, một tên lớn đầu hai mấy tuổi mà ăn mặc như mấy thằng nhóc choai choai cấp 3, cưa sừng nghé thì là gì? Rồi , thừa nhận, vốn chẳng cảm tình gì với thằng cha , việc lấy thẻ học sinh của uy h**p , càng cảm tình, thế nên cái gì cũng mắt là đúng thôi.
- Thẻ của em? – giơ tay, luôn vấn đề chính.
- Nào nào, hôm nay chủ nhật mà, em cũng ngoài , chơi chút cũng .
Nói , thèm để thêm câu nào, kéo tay trong công viên mặc cho từ chối hết lời. Mẹ kiếp, hai thằng con trai chơi công viên? Cái trò khỉ gì đang diễn đây? Xung quanh, đều với với ánh mắt kì quái. Mấy cô nữ sinh qua thấy chúng đều che miệng trộm. Trên đời tồn tại một loại sinh vật mang tên hủ nữ, chính là mấy đứa con gái thích hai thằng con trai yêu . Cái cảnh , cái cảnh đang diễn với , mắt đời thì khác gì vứt thịt mặt hổ đói chứ? Ông trời ơi, thà c.h.ế.t cho xong.
thì thế, còn cái tên mang tiếng giảng viên thông thiên tài thì mặt mày hớn hớn, coi ánh mắt như mây bay gió thoảng, tự nhiên hơn ruồi mà chơi hết trò đến trò nọ. f*ck, chơi thì chơi , cứ kéo theo gì? Hết tàu lượn đến đu , hết đu thì đến b.ắ.n tên, hết b.ắ.n tên thì đến phi ngựa. Mẹ nó, mấy trò đó thì gì vui chứ? hiểu, là quá già để chơi mấy trò là thực chất nó chán như thế? Sao cái tên kéo nãy giờ mặt cứ tươi hớn hở như hoa hướng dương quá hạn thế ? -_-
- Mặt em khó coi quá, vui ?
Hứa Vĩ đưa cây kem, xuống ghế đá cạnh . nhận lấy cây kem, mặt sầm sì:
- Bao giờ thầy trả em thẻ?
Hứa Vĩ thở dài một :
- Em chơi thoải mái một hôn ?
- … - Chẳng lẽ “Đi cạnh ông vui nổi?”. Hờ hờ, cũng vẫn còn nhân từ mà.
Đột nhiên, cha già đó dùng hai tay áp lấy má , kéo phắt . Cũng may xương huấn luyện nhiều năm nên cứng cáp, thì gãy cmn cổ . trừng mắt , mồm miệng hai tay ép cho chu hết lên, dám chắc trăm phần trăm là hiện giờ mặt khác gì con cá dọn bể. -_-
- Em mặt em , mới tí tuổi đầu mà lúc nào mặt cũng như cục đá, giống mấy ông già tiền mãn teen ? Như thế thì mấy chốc mà lão hóa? Em xem, khí chất thanh niên, sức sống tuổi trẻ của em hả? – Hắn tuôn một tràng dài.