Còn thường xuyên mặc y phục thêu hoa, đến xem chiếc túi thơm bươm bướm bằng chỉ vàng bàn .
Ta nghĩ, bươm bướm thêu chỉ vàng , hợp với chiếc áo tím Bùi Thanh mặc.
Mỗi khi ánh mắt chạm , bộ tịch bĩu môi:
"Hừ! Trông như con bướm đêm màu vàng."
Nếu là , nhất định sẽ đỏ mắt cãi mấy câu.
bây giờ, chỉ đỏ mặt, nhỏ giọng biện giải:
"Liên quan gì đến ngươi, chỉ cần phu quân chê là ."
Chu Ngưỡng im lặng.
Một lúc lâu , mới miễn cưỡng , mặt đỏ: "Được , ."
Ta đoán là sợ Bùi Thanh gây khó dễ cho .
Hồng Trần Vô Định
Ngày dự yến thưởng hoa, Chu Ngưỡng cùng cung.
Tổ phụ Chu gia đột nhiên lâm bệnh, cha đưa về quê chịu tang.
Trên trời lất phất mưa, khi cửa tiễn Chu Ngưỡng.
Hắn vẫn mặc chiếc áo thêu hải đường , chỉ là bên hông trống trơn, thấy đeo túi thơm quạt rủ gì cả.
Hắn cúi lưng ngựa, đưa tay về phía : "Nàng gì tặng ?"
Ta hiểu ý .
Nhìn quanh một vòng, liền nhón chân bẻ một cành liễu còn đọng nước mưa tặng .
Chu Ngưỡng chút thất vọng, nhưng vẫn cong môi , đem cành liễu cất tay áo:
"Thôi , cũng vội đòi.
"Ta với Ngũ hoàng t.ử Bùi Thanh , bảo trong yến thưởng hoa để ý chăm sóc nàng.
"…Nàng chờ trở về."
6
Buổi trưa, Phùng cô cô phái xe tới đón .
Trong cung, Thẩm tiểu thư Thẩm Thanh Nguyên đang cùng Thẩm phu nhân , bất chợt đ.â.m sầm .
Ta y phục hề bẩn, nên so đo với họ.
túi thơm bên hông, sờ chỉ thấy trống .
Sợi dây buộc túi cắt ngang phẳng lì, chắc chắn là nhân lúc hỗn loạn mà cắt .
Ta giữ Thẩm Thanh Nguyên .
Thẩm Thanh Nguyên còn kịp .
Nha bên cạnh chống nạnh, trợn mắt:
"Chớ vu oan, ai mà tiểu thư nhà nữ công giỏi giang, còn Thôi Ấu Nghi ngươi thì kém cỏi.
"Nhất định là ngươi nổi, nên đổ lên đầu tiểu thư chúng ."
Thẩm phu nhân liếc Thẩm Thanh Nguyên im lặng, trong lòng hiểu vài phần.
Bà kéo Thẩm Thanh Nguyên lòng che chở, ngẩng cằm kiêu ngạo, liếc một cái:
"Ấu Nghi, thương ngươi từ nhỏ mất cha , dạy dỗ.
"Không so đo chuyện ngươi vu khống hãm hại, ngươi mau xin Thanh Nguyên, chuyện coi như bỏ qua."
Trước luôn sợ Chu Ngưỡng vui, sẽ đuổi .
Ta dám đắc tội , cũng dám đắc tội Thẩm tiểu thư mà thích.
chiếc túi thơm , là thức ba đêm liền, kim chích bao nhiêu , thêu hỏng bao nhiêu tấm vải mới xong.
Tay đau đến rát, nhưng mỗi đêm chạm con bướm vàng giấu gối, trong lòng vui vẻ.
Như thể dũng khí là một con sâu nhỏ, cũng bắt đầu phá kén.
Lần đầu tiên, siết c.h.ặ.t vạt áo Thẩm Thanh Nguyên, từng chữ từng chữ :
"Trả cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/au-nghi/chuong-4.html.]
Thẩm Thanh Nguyên gì.
Người nhà họ Thẩm vây quanh , lời uy h.i.ế.p và chỉ trích dồn dập như núi đổ.
Lần nào cũng .
Từ nhỏ đến lớn, ai trêu chọc , liền núp lòng cha , đắc ý mặt quỷ với .
Cha từng dạy , Ấu Nghi một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Chỉ cần họ chịu xin .
Ta đều sẽ rộng lượng một câu .
Câu " " , âm thầm luyện trong lòng lâu.
từng ai với một câu xin .
Bỗng nhiên, đám tản .
Khi kinh hoảng quỳ xuống, thấy tiên là một đôi mắt mang ý .
Là Bùi Thanh.
Chàng dường như để ý đám xung quanh đang quỳ rạp, chỉ cúi xuống , dịu dàng mỉm :
"Sao nào gặp nàng, cũng thấy nàng ."
Không cần Bùi Thanh thêm.
Bên cạnh, thị vệ dâng lên túi thơm của :
"Thuộc hạ vẫn luôn âm thầm theo dõi, chính là nha bên cạnh Thẩm tiểu thư lén cắt xuống."
Chiếc túi thơm giẫm bao nhiêu bùn đất.
Bẩn đến mức sợi chỉ vàng cũng còn rõ nữa.
Thẩm phu nhân chút mất mặt, liền qua loa:
"Nếu là nha , phạt nha là .
"Ấu Nghi hẳn sẽ so đo với kẻ hạ nhân chứ."
Bùi Thanh liếc Thẩm Thanh Nguyên một cái: "Xin nàng ."
Thẩm Thanh Nguyên đỏ hoe mắt, còn biện bạch.
Thẩm phu nhân vội đẩy nàng một cái, Thẩm Thanh Nguyên mới miễn cưỡng :
"Xin ."
Lời dứt, chiếc túi thơm hình phượng hoàng sống động đang treo bên hông Thẩm Thanh Nguyên bỗng đứt dây.
Phượng hoàng rơi xuống bùn, thị vệ bên cạnh Bùi Thanh lệch một bước mà giẫm lên.
Bùi Thanh che lưng, giọng rõ vui buồn:
"Nếu là thị vệ , phạt thị vệ là .
"Thẩm phu nhân hẳn cũng so đo với thị vệ của chứ."
Bùi Thanh cao hơn một cái đầu, khi chắn , thấy những sắc mặt khác xung quanh.
Không rõ là cảm giác gì, chỉ thấy lòng nhẹ bẫng.
Nhìn bóng lưng Bùi Thanh.
Tâm trạng bỗng trở nên thật kỳ lạ.
Ta đắc ý như tiểu nhân đắc chí, chỉ trốn lưng Bùi Thanh.
Rồi một cái mặt quỷ thật to với Thẩm Thanh Nguyên đang sắp .
Túi thơm dù giặt sạch bùn, ướt sũng cũng thể đem dùng.
Bùi Thanh nghĩ sẵn cách ứng phó.
Chàng , chỉ về phía hồ nước: "Ta nhảy xuống hồ, với nương nương là nghịch ngợm, liên lụy ướt túi thơm của nàng."
"——Khoan !"
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo :
"Ngài hẳn Chu Ngưỡng , cái gì cũng , cái gì cũng .