Ánh Xuân Và Quê Cũ

Chương 1

Năm nghiệp trung học, từ chối lời tỏ tình của Cố Tùng mặt trường.

, bạn trai .

Anh chỉ lịch sự gật đầu, xoay rời . 4 giờ sáng ngày hôm , lên máy bay nước ngoài du học. Còn , vẫn như ngày, tranh thủ lúc trời sáng để giành chỗ bán đồ ăn sáng ngoài vỉa hè.

Tám năm .

ôm đứa con gái đang bạo bệnh, mang theo 7.000 tệ ít ỏi còn sót , bước lên chuyến tàu hướng về Kinh thành.

Sau khi xem xong bệnh án, vị bác sĩ lắc đầu:

"E rằng khắp cái Kinh thành chỉ duy nhất một bác sĩ thể thực hiện ca phẫu thuật ."

"Cậu là chuyên gia từ nước ngoài trở về, từng là bác sĩ chính cho một bệnh nhân tình trạng tương tự như con gái cô."

Nói đoạn, vị bác sĩ mừng rỡ gọi với theo đàn ông đang phía :

"Để giới thiệu cho cô, chính là vị … Bác sĩ Cố, Cố Tùng."

*

Khoảnh khắc đó, vẫn còn đang nghĩ, liệu trùng tên .

Cho đến khi đầu , thấy đôi mắt đen láy, hờ hững bên ngoài lớp khẩu trang .

Đây là đầu tiên trở Kinh Thành tám năm.

Nơi đầu tiên đến khi khỏi nhà ga là bệnh viện ngoại khoa tim mạch nổi tiếng nhất Kinh Thành.

Cố nhân đầu tiên gặp chính là tái ngộ nhất trong cuộc đời .

Mà câu đầu tiên Cố Tùng thốt với bác sĩ Triệu.

Anh thản nhiên liếc qua thu hồi tầm mắt.

Giọng điệu bình thản chút gợn sóng: " , đưa nhà đến văn phòng đợi , kiểm tra phòng bệnh."

Rõ ràng là Cố Tùng nhận .

*

Vừa ở cổng bệnh viện, quá vội nên gờ giảm tốc vấp ngã.

Lúc đó chỉ mải lo xem Nhiên Nhiên thương , hề chú ý lòng bàn tay và cánh tay chà xát đến tróc một lớp da thịt.

Bác sĩ Triệu gương mặt thô kệch nhưng mang một tấm lòng nhiệt tình.

Trong lúc giúp xử lý vết thương, nhịn mà lẩm bẩm vài câu.

"Dù là vì con cái thì cũng tự chăm sóc bản chứ, đúng ? Cô cô gầy thế , đợi đứa nhỏ lớn thêm chút nữa là cô bế nổi ."

cúi đầu xuống.

Chiếc áo khoác mua từ năm năm bạc màu cũ kỹ, cổ áo và cổ tay áo đều sờn chỉ.

Cánh tay gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương, cả toát vẻ tiều tụy và mệt mỏi như sắp tràn ngoài...

Sau khi Nhiên Nhiên chào đời, đưa con bé bôn ba khắp nơi tìm thầy tìm t.h.u.ố.c, gần như bao giờ ngủ một giấc trọn vẹn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-xuan-va-que-cu/chuong-1.html.]

Cách đây lâu, tình cờ gặp bạn học cũ thời cấp ba ở Nam Thành, cô vẻ ngoài của cho giật , rằng suýt chút nữa nhận .

"Vâng." xốc tinh thần: "Cảm ơn bác sĩ."

"Bây giờ sẽ sát trùng cho cô, đau một chút, cô chịu khó nhịn nhé."

Nhiên Nhiên trong lòng , đôi mắt cứ chằm chằm động tác của bác sĩ Triệu.

Nghe thấy chữ "đau", con bé bỗng nhiên xoay ôm lấy cổ .

"Mẹ ơi."

Con bé hôn lên mắt , giọng sữa non nớt: "Hôn hôn, đau."

Trước đây mỗi con bé tiêm, luôn che mắt con , hôn lên má con để đ.á.n.h lạc hướng chú ý.

trong thế giới của con, "đau" là thứ thể thế bằng "nụ hôn".

"Ừm, Nhiên Nhiên hôn xong, đau nữa ."

đổi tay để bôi t.h.u.ố.c, một tay ôm Nhiên Nhiên c.h.ặ.t hơn.

"Con gái cô đáng yêu thật đấy."

Giọng bác sĩ Triệu bỗng nhiên trở nên dịu dàng hẳn .

"Bé con tên là An Nhiên đúng ? Tên quá. Bé tí thế xót , đúng là em bé ngoan. Nhiên Nhiên nhà năm nay mấy tuổi , sắp mẫu giáo ?"

Nhiên Nhiên chớp chớp mắt, nghiêm túc trả lời.

"Mẹ, cũng đau. Nhiên Nhiên ba tuổi. Không , Nhiên Nhiên, bệnh viện."

Nhiên Nhiên bắt đầu tập muộn hơn những đứa trẻ khác, hiện tại chuyện cũng lưu loát lắm, con bé thích từng từ từng từ một.

Bác sĩ Triệu thu dọn hộp t.h.u.ố.c, đưa tay xoa đầu Nhiên Nhiên.

"Nhiên Nhiên sẽ khỏe thôi, đến lúc đó thể mẫu giáo chơi cùng các bạn khác ."

Anh sang an ủi .

"Cô yên tâm, đàn em của sắp , lát nữa chúng sẽ bàn chi tiết về tình trạng của Nhiên Nhiên. À đúng , đàn em của chính là bác sĩ Cố, Cố Tùng."

Hèn gì, và Cố Tùng vẻ khá thiết.

Khi bác sĩ Triệu mở lời thì thậm chí chen câu nào.

"Cô đừng kém vài tuổi, lượng bài báo SCI đăng gấp mấy đấy. Hồi mới quen ở Đức, kém ba khóa, mà sáu năm , tên nhóc nghiệp tiến sĩ cùng lúc với ! Một giáo sư già trong khoa chúng là chuyên gia đầu ngành về tim mạch, đối xử với ai cũng hung dữ đến c.h.ế.t , nhưng duy chỉ với là ôn tồn hòa nhã. Không chỉ nhận t.ử chân truyền, mà khi nghiệp còn trực tiếp lôi kéo về viện nghiên cứu của ."

mấy ngạc nhiên.

nhớ hồi cấp ba, môn Sinh học và Hóa học của Cố Tùng nào cũng đạt điểm tuyệt đối.

Giáo viên hai bộ môn mỗi khi thấy là mắt sáng rực lên.

"Nhắc mới nhớ, cô và đàn em của quen ?"

Mắt bác sĩ Triệu đảo qua đảo .

"Sao cứ thấy khí giữa hai gì đó đúng nhỉ?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận