Editor: Trang Thảo.
Thực Phó Cửu Xuyên chỉ lớn hơn 7 tuổi, nhưng trông già dặn, thành thục, quản lý chẳng khác gì cha ngày xưa. cam tâm tình nguyện để quản.
Sau khi ăn no nê, hạnh phúc xoa bụng, ườn ghế sofa. Phó Cửu Xuyên mang đĩa trái cây tươi , nhịn mà cằn nhằn: "Không thích thì một miếng cũng đụng, mà thích là ăn cho đến no căng, em đúng là cực đoan thật đấy."
"Đó là tại chú Phó nấu ăn ngon quá mà."
"Đừng nịnh hót, nấu cơm cho em mỗi ngày ."
"Anh đương nhiên thể nấu cơm cho em mỗi ngày ." như lẽ đương nhiên: "Anh còn kiếm tiền để nuôi em học và mua váy cho em nữa chứ."
Trang Thảo
Phó Cửu Xuyên: "..."
Anh bất đắc dĩ nhéo má : "Tổ tông ạ, rốt cuộc là nuôi thế là nuôi con gái thế ?"
"Sao cũng mà." nịnh nọt nắm tay : "Chú Cửu, Cửu, thầy Cửu ơi, sẵn lúc đang rảnh, xem hộ em bài luận văn . Em đến mức sắp kiệt sức , thế vốn thông minh sắp học đến lú lẫn luôn đây."
chỉ mấy sợi tóc rụng mặt thút thít: "Anh mau cứu em , nếu thế của sẽ hói đầu mất."
Phó Cửu Xuyên thở dài một thật dài, cam chịu phận thư phòng sửa luận văn giúp . Trong lòng đắc ý vô cùng, đúng là tìm một kim chủ tồi.
hiện đang là sinh viên năm hai cao học, tan học nhận điện thoại của Phó Cửu Xuyên.
"Tan học ?"
"Dạ . Luận văn của em là bài thành nhất lớp, còn giáo sư biểu dương nữa đấy!"
"Khá khen đấy, nhưng trong đó bao nhiêu công lao của ?"
"Tất nhiên đều là công của , dù thì... em cũng là của mà!" cố ý dừng một nhịp mới hì hì: "Là thế của nha."
Dù thấy sắc mặt của Phó Cửu Xuyên lúc , nhưng thể hình dung bộ dạng đang bất lực xoa xoa thái dương, một vẻ mặt nuông chiều với , nhưng vẫn vô cùng trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-trang-sang-gi-co-toi-chi-biet-nuoi-vo/chuong-2.html.]
"Đến công ty ."
"Có chuyện gì ạ?"
"Bà giúp việc nấu ăn hợp khẩu vị của em sa thải . Người mới thì... thôi bỏ , em khó chiều yếu ớt, đổi ai em cũng chẳng ý ."
"Đến công ty , lát nữa tan dẫn em ăn quán cơm gia đình mà em thích nhất."
mỉm rạng rỡ. Không ngờ việc cố ý đuổi khéo bà giúp việc mang niềm vui bất ngờ thế . Đã đến công ty của Phó Cửu Xuyên thì chuyện tìm chỗ thực tập chuyên môn của chẳng dễ như trở bàn tay .
ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ, chú Phó, em tới ngay!"
nhẹ nhàng đến tầng văn phòng tổng tài của tập đoàn Phó Hưng. Đang định phòng việc của Phó Cửu Xuyên để nghỉ ngơi thì một phụ nữ vóc dáng thon thả, ăn mặc thời thượng chặn đường.
"Cố tiểu thư, mặc dù cô cách nào để lên đây, nhưng khu vực bên ngoài phòng việc của Phó tổng cấm ngoài ."
quan sát phụ nữ mặt, Kỷ Vân, thư ký của Phó Cửu Xuyên. Đội ngũ trợ lý của thường chia hai loại: một là tinh đô thị chuyên nghiệp, hiệu suất cao. Loại còn là những "bình hoa" tuyệt mỹ, khôn khéo lõi đời.
Kỷ Vân hiển nhiên thuộc loại thứ ba, loại tự cho là bình hoa tuyệt mỹ nhưng thực chất chỉ là một kẻ "ngu bạch ngọt" câu rể kim quy. Năng lực việc bình thường, nhan sắc ở nơi mỹ nữ như mây như Phó Hưng chỉ tính là mức khá, còn nhờ đến chút can thiệp thẩm mỹ. Nghe nhà cô cũng xí nghiệp riêng, tuy bằng Phó Hưng nhưng cô chịu về thừa kế mà cam chịu thư ký bưng rót nước cho Phó Cửu Xuyên. là đáng thương đáng buồn.
Hồi mới theo Phó Cửu Xuyên, cũng từng đến đây tìm , nhưng nào cũng phụ nữ dùng đủ trò ngáng chân. Lúc đó, thiết lập nhân vật của là một cô gái nhỏ lanh lợi, lời, chịu uất ức cũng phản kháng. Còn hiện tại thì...
Cùng là phụ nữ, còn lạ gì tâm tư của cô dành cho Phó Cửu Xuyên. Đã là đối thủ cạnh tranh, thì đừng trách "đồ ngốc" đ.á.n.h bài theo lẽ thường.
"Kỷ tiểu thư, cô gì ? ngoài, là nhà của Cửu mà!"
Có lẽ ngờ mặt dày như thế, Kỷ Vân bỗng chốc lặng thinh. cố ý hắt xì mấy cái thật lớn, bóp mũi, ủy khuất than vãn: "Kỷ tiểu thư, nước hoa cô nồng quá, cô sợ ám mùi lên Cửu và khách hàng khó chịu ?"
"Cô..."
"Kỷ tiểu thư, cô chắc chắn tiếp tục chặn đường chứ? Anh Cửu gọi tới, để chờ lâu thì ?"
Kỷ Vân trừng mắt , nghiến răng nghiến lợi : "Ai cũng bảo Cố tiểu thư là một kẻ ngốc, thấy cô trái lanh lợi đấy."