"Tuy nhiên, một điểm chị cần lưu ý .”
Cô dừng một chút tiếp tục.
"Chồng chị hiện vẫn thực hiện các khoản chuyển dịch tài sản lớn nên đủ yếu tố cấu thành hành vi vi phạm pháp luật về kinh tế. Còn về việc cô bạn mang thai, chỉ cần cô thừa nhận và từ chối xét nghiệm DNA thì chúng khó dùng đó bằng chứng then chốt để tố giác hình sự."
Nghe , chỉ khẽ mỉm : "Cô sẽ tự thừa nhận thôi."
Nữ luật sư sâu sắc bỗng nhiên im lặng, tuyệt nhiên hỏi thêm điều gì nữa.
Lúc bế con về đến nhà thì trời hửng nắng. Những tia nắng mỏng tang như tờ giấy dẫu rực rỡ nhưng ít nhất cũng xua cái lạnh lẽo bấy lâu.
Trong nhà vẫn yên ắng như khi, thế nhưng ngay khi thấy bóng dáng , chồng liền mang theo vẻ mặt khó đăm đăm tiến gần: "Cô bế thằng bé chạy rông ngoài đấy ? Rốt cuộc cô coi bản là cái gì hả?"
bà nở một nụ nhạt nhẽo: " coi là của nó, còn bà thì ?"
Bà lập tức sững sờ, dường như bà thể tin nổi con dâu vốn cam chịu thường ngày nay dám phản kháng: "Cô... cô ý gì?"
"Ý là, từ nay về , nếu bà còn dùng thái độ để chuyện với , thì ngay cả tư cách bà nội, bà cũng đừng mong giữ ."
Sắc mặt bà đổi trong nháy mắt, giọng cũng bắt đầu run lên: "Cô cái gì cơ? Cô điên ?"
ôm c.h.ặ.t con hơn, đó liền thu nụ và thẳng mắt bà : "Bà cứ thử một nữa xem, xem thực sự điên ."
Bà lập tức lùi một bước và cuối cùng cũng chịu ngậm miệng.
Đến chạng vạng tối, chồng trở về với vẻ mặt rạng rỡ như thể đang tâm trạng cực kỳ .
Anh còn mua một bó hoa về, liền đưa mặt với giọng nịnh bợ: "Tặng em , chẳng nhân ngày gì cả, chỉ là đột nhiên tặng thôi."
thản nhiên nhận lấy hoa gật đầu: "Thật khéo quá, hôm nay em cũng một món quà chuẩn sẵn để tặng đây."
Sau khi kéo phòng, lấy từ trong ngăn kéo bản của tờ đơn thuận tình ly hôn và đưa cho .
Nụ mặt cứng đờ ngay tức khắc: "Em ý gì đây?"
"Ly hôn." một cách rành rọt. "Con thuộc về em, sẽ tay trắng. Nhà thuộc về em, xe thuộc về . Ngoài , em sẽ bảo lưu quyền truy tố."
Anh ngẩn một lúc lâu, như sực tỉnh, đột ngột ngẩng đầu lên hỏi: "Em nghiêm túc đấy chứ?"
gật đầu: "Rất nghiêm túc."
Sắc mặt biến đổi liên tục, từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ: "Nếu em nhất quyết ly hôn, cũng ngăn cản, nhưng con thì tuyệt đối thể giao cho em ."
bật mỉa mai hỏi ngược : "Anh năng lực nuôi dưỡng đứa trẻ ? Giờ giấc việc của bao giờ cố định ? Tất cả những bản ghi chép về việc đêm về em đều in cả , thậm chí cả thứ 'tình bạn' biến tướng giữa và cô , em cũng ghi âm sót một lời."
Giọng đột ngột cao v.út lên: "Em dám theo dõi ?"
"Lúc lén lút ngoại tình, thấy hỏi xem cho phép ?" lạnh lùng đáp trả.
Anh bằng ánh mắt đầy xa lạ và phẫn nộ, cuối cùng chẳng thêm lời nào mà tông cửa bỏ . theo cánh cửa vẫn còn rung lên bần bật, tuyệt nhiên ý định đuổi theo, bởi hiểu sợ mất mà là sợ mất quyền kiểm soát vốn .
Anh tưởng thể vĩnh viễn khoác lên lớp da "vì cho em" để thao túng , nhưng quên mất rằng lớp da nào cũng sẽ đến ngày thối rữa.
Ngày hôm , quả nhiên về nhà. Mẹ chồng cả ngày dám thẳng mắt , mãi cho đến lúc ăn cơm bà mới thốt một câu: "Cô thực sự hủy hoại cái nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-ta-dang-nam-trong-vong-tay-cua-mot-nguoi-phu-nu-diu-dang/chuong-6.html.]
đặt đũa xuống thẳng bà : " vốn dĩ chẳng còn nhà từ lâu ."
Đến quá trưa, bất ngờ nhận điện thoại từ bệnh viện khi tên của cô bạn xuất hiện trong hồ sơ cấp cứu. Bác sĩ thông báo cô băng huyết nghiêm trọng, và điều duy nhất cô yêu cầu khi nhập viện chính là: "Làm ơn hãy thông báo cho Lâm Ngôn."
Lúc đến nơi, cô đang giường bệnh với sắc mặt trắng bệch cùng đôi môi tím tái.
Vừa thấy , nước mắt cô lập tức trào : "Tớ xin ..."
tiến gần mà chỉ lặng bên giường trong ba giây ngắn ngủi.
"Đứa bé... tớ giữ nữa ..."
Nhìn phụ nữ mặt, đầu tiên cảm thấy sự phẫn nộ trong lòng biến mất, đó là một cảm giác tê dại đến trống rỗng: "Cô khi thấy cô như thế , chẳng hề thấy hả , mà trái còn thấy đôi chút bi ai ?"
Cô càng dữ dội hơn: "Tớ cố ý ... Tớ thực sự... tớ..."
"Cô chỉ là cướp từ tay những thứ mà cô nghĩ rằng xứng đáng ." lạnh lùng ngắt lời. "Tiếc là, cô chọn nhầm để đối đầu ."
Cô cố vươn tay định níu lấy : "Tớ tớ sai ... Cậu tha thứ cho tớ một thôi ?"
lùi một bước và giữ giọng bình thản như thể đang một bản thảo chuẩn sẵn: " tha thứ cho cô nhiều . Từ đầu tiên cô đưa về nhà trong cơn say, cho đến đầu tiên cô đến nấu cơm ở cữ cho ... Mỗi cô lâu thêm một chút, đều tự nhủ rằng cô là bạn mà."
Cô nghẹn ngào thành tiếng, còn bỗng thấy mặt mà xa lạ đến thế.
"Cô chỉ đơn thuần là cướp một đàn ông.”
lạnh lùng : "Mà cô cướp cả thế giới của , cướp cả niềm tin cơ bản nhất giữa con với ."
Ngay khi dứt lời, liền lưng bỏ . thấy tiếng cô vẫn gọi giật theo ở phía nhưng hề đầu dù chỉ một . Khi về đến nhà, thấy chồng sẵn ghế sofa, và ngay khi bước , ánh mắt liền lộ rõ vẻ phức tạp cùng sự bất an.
"Cô xảy chuyện , ." Anh lên tiếng: "Bác sĩ gọi cho ."
thản nhiên cởi áo khoác treo tủ như thường lệ: "Chắc là cô cũng gọi cho nhiều đấy."
Măng Cụt team
Anh đột nhiên hỏi với giọng trách móc: "Em cảm thấy buồn một chút nào ?"
khựng một hồi, đó liền sang thẳng : "Anh đang đau buồn vì kẻ thứ ba, chẳng lẽ quyền tỉnh táo ?"
Bữa tối hôm đó, xuống bếp, và cũng chẳng dám mở lời. nhận bắt đầu sợ hãi khi hiểu rằng đang hờn dỗi phát tiết, mà thực sự đang đặt dấu chấm hết cho tất cả.
Ngay ngày hôm , nhận thông báo từ tòa án, quy trình tố tụng chính thức bước giai đoạn xét xử.
Lúc , bế con ngoài ban công, xuống mặt đường loang loáng ánh phản chiếu cơn mưa. Đứa bé ê a , ánh nắng hắt lên gương mặt nhỏ nhắn khiến thằng bé trông như một tiểu vũ trụ đang tỏa sáng lấp lánh. vuốt ve làn tóc mềm mại của con, và khẽ thì thầm: "Mẹ sẽ bao giờ để con thấy những thứ bẩn thỉu nữa."
Thằng bé tiếp tục khúc khích, khóe miệng vẫn còn vương chút vệt sữa. Chứng kiến cảnh đó, kìm mà bật thành tiếng. Khoảnh khắc , cảm thấy thực sự thắng, thắng hai kẻ lừa dối , mà là thắng chính bản của ngày xưa, kẻ vốn dĩ luôn suy sụp và ướt đẫm gối mỗi khi gặp biến cố.
Trong khi đó, vẫn bất động ghế sofa, màn hình điện thoại cứ sáng tắt. Không còn ai gửi tin nhắn, cũng chẳng còn ai chúc ngủ ngon. Cuối cùng, cũng đến lượt nếm trải sự cô độc tột cùng .
7.
Vào đúng ngày tòa án mở phiên xét xử, trời đổ mưa tầm tã. Bầu trời xám xịt y hệt lớp khăn voan giăng trong đám cưới của ba năm về , một màu sắc u uất, bức bối đến nghẹt thở.
diện chiếc măng tô đen với đường cắt may tối giản, tóc b.úi cao, gương mặt trang điểm nhạt và đeo bất kỳ món trang sức nào. Khi bế con cổng tòa, ít lạ ngoái với vẻ hiếu kỳ. Có lẽ họ đang thầm đoán xem một phụ nữ sinh con đầy ba tháng lấy can đảm để một dấn trận chiến ly hôn .