Ảnh đế mặt lạnh livestream gọi điện hóa ra là để xin tiền tiêu vặt

Chương 1

Trong khung hình livestream, Cố Bùi mặc một bộ đồ thể thao màu xám, tóc mái trán mồ hôi ướt dính bết vầng trán cao rộng. Anh thành một nhiệm vụ thể lực cường độ cao, đang cầm chai nước khoáng uống từng ngụm nhỏ, yết hầu khẽ chuyển động, tư thái ưu nhã cứ như đang quảng cáo .

 

Người dẫn chương trình cầm thẻ nhiệm vụ, với vẻ đầy ẩn ý: "Được , các vị khách mời vất vả ! Bây giờ chúng hãy cùng đến với một trò chơi nhỏ để thư giãn, thử thách các mối quan hệ và độ uy tín của nhé! Mời mỗi vị khách mời hãy gọi điện cho một bạn trong giới để vay một khoản tiền một trăm nghìn tệ, xem ai là mượn nhanh nhất nào!"

 

Các khách mời mặt tại hiện trường than vãn ngớt.

 

Người cạnh Cố Bùi là tiểu hoa đán mới nổi Bạch Tuyết, cô nũng nịu phàn nàn: "Tổ đạo diễn ác quá , một trăm nghìn tệ chứ ít , ai mà tùy tiện cho mượn cơ chứ!"

 

Phía bên là Lục Trạch, một nam diễn viên thực lực mắt cùng thời với Cố Bùi, đẩy gọng kính, đôi mắt lớp kính lóe lên tia sắc sảo: "Trò thú vị đấy, nhân tiện xem thử ai mới là bạn bè thực sự."

 

Máy bắt đầu cận cảnh gương mặt của Cố Bùi.

 

Trên mặt biểu cảm gì đặc biệt, chỉ thản nhiên dẫn chương trình, đôi mắt sâu thẳm vẫn bình lặng như , như cái trò chơi oái oăm chẳng liên quan gì đến .

 

Dòng bình luận màn hình phát điên .

 

Anan

[Á á á á Cố Bùi trai quá! Uống nước thôi cũng thấy trai nữa!]

 

[Nhiệm vụ vay tiền kìa! thích xem cái nhất! Thử thách nhân phẩm cực kỳ!]

 

[Đoán xem Cố Bùi sẽ gọi cho ai? Chẳng bạn bè trong giới của nhiều ?]

 

[Anh lạnh lùng như , bạn thật nữa? Ha ha ha.]

 

siết c.h.ặ.t điện thoại, tim cũng thắt theo.

 

Cố Bùi chứng sợ xã hội, tuy quá nghiêm trọng, nhưng bảo chủ động mở miệng nhờ vả khác, còn là chuyện vay tiền như thế thì chẳng khác nào đòi mạng cả.

 

Những gọi là "bạn bè" trong danh bạ của đa phần chỉ là quan hệ công việc, xã giao qua loa mà thôi.

 

Quả nhiên, các khách mời khác bắt đầu hành động. Bạch Tuyết gọi cho ông chủ của , một hồi nũng nịu thì đối phương cũng dở dở đồng ý. Lục Trạch thì gọi cho một đạo diễn nổi tiếng, chỉ vài câu xong chuyện, còn tiện thể bàn bạc luôn dự án hợp tác quý tới, thể hiện chỉ EQ cực cao.

 

Đến lượt Cố Bùi .

 

Tâm điểm của trường, tất cả các máy đều hướng về phía .

 

Người dẫn chương trình đưa điện thoại cho : "Anh Cố, đến lượt , gọi cho ai đây?"

 

Cố Bùi nhận lấy điện thoại, ngón tay thon dài lướt màn hình, khẽ nhíu mày, dường như đang phiền não vì chọn ai.

 

còn căng thẳng hơn cả , lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

 

[ cá 500 tệ là Cố Bùi chẳng gọi cho ai .]

 

[Hình tượng đóa hoa cao lãnh sắp sụp đổ ?]

 

[Mấy đứa đừng mà hất bẩn nhé, chẳng qua nhà thèm mấy cái trò thôi.]

 

Ngồi màn hình, tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

rõ danh bạ của , xếp hàng đầu là những đạo diễn, nhà sản xuất tên tuổi, nhưng với tính cách của , tuyệt đối sẽ vì một trò chơi mà phiền khác.

 

Ngay lúc tưởng sẽ bỏ cuộc thì ngón tay dừng . Anh nhấn một cái tên lưu trong danh bạ.

 

Ống kính máy kéo gần, cận cảnh màn hình điện thoại. Trên đó hiện lên rõ ràng hai chữ - "Chủ nhà".

 

: "..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-de-mat-lanh-livestream-goi-dien-hoa-ra-la-de-xin-tien-tieu-vat/chuong-1.html.]

Đôi đũa tay rơi "cạch" một tiếng nồi lẩu tự sôi.

 

Cả trường im lặng mất ba giây. Sau đó, một trận nổ rôm rả.

 

Người dẫn chương trình đến mức thẳng nổi: "Chủ nhà? Anh Cố ơi, thuê nhà để ở ? Anh định vay tiền của chủ nhà hả?"

 

Bạch Tuyết cũng che miệng , nhưng trong mắt thoáng hiện tia dò xét: "Anh Cố sống bình dân thật đấy."

 

Nụ của Lục Trạch thì vẻ thâm sâu: "Xem quan hệ giữa Cố và chủ nhà cũng lắm nhỉ."

 

Dòng bình luận càng bùng nổ dữ dội hơn.

 

[Chủ nhà??? nhầm ? Ảnh đế mà thuê nhà ở á?]

 

[Ha ha ha ha ha ha cái lối suy nghĩ gì kỳ quặc trời! Vay tiền chủ nhà? Không sợ tống khỏi cửa ?]

 

[Mấy lầu đừng ngây thơ thế, chắc chắn đây là khiếu hài hước của Cố Bùi , cái tên "Chủ nhà" nhất định là biệt danh của một vị đại lão nào đó trong giới!]

 

[ ! Chắc chắn luôn! đoán là một đạo diễn lớn nào đó!]

 

cái tên lưu màn hình mà thấy da đầu tê dại, bởi vì cái điện thoại đó chính là của .

 

Cái tên lưu đó là do mấy hôm giận, phạt quỳ bàn phím, đó cứ lóc cầu xin đổi thành "Bà xã đại nhân" nhưng thành, cuối cùng cưỡng chế đổi thành "Chủ nhà".

 

Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại của vang lên, chính là điệu nhạc dành riêng cho , vang vọng khắp phòng khách.

 

giật nảy , luống cuống nhấn nút , đồng thời trong nháy mắt khi mở miệng, nhanh tay nhấn nút tắt âm tiếng livestream.

 

"Alo?"

 

Giọng của Cố Bùi thông qua thiết thu âm tại hiện trường truyền rõ mồn một, mang theo một chút căng thẳng khó nhận .

 

hắng giọng, vận dụng hết kỹ năng diễn xuất cả đời , nén giọng xuống lạnh lùng : "Ai đấy?"

 

Tại hiện trường livestream, rõ ràng biểu cảm của Cố Bùi cứng đờ . Có lẽ ngờ phản ứng như .

 

Anh ghé sát micro, hạ giọng xuống thấp hơn nữa, thậm chí còn mang theo vài phần... nịnh nọt?

 

"Cái đó... dì chủ nhà ơi, là cháu, Tiểu Cố đây ạ."

 

Phụt. suýt chút nữa thì phun cả ngụm m.á.u ngoài.

 

Dì chủ nhà? Tiểu Cố? Được lắm, Cố Bùi, cứ đợi đấy cho !

 

Kênh chat của livestream điên .

 

[Dì chủ nhà ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]

 

[Tiểu Cố ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]

 

[ sai , xin rút lời , hình như cái tên "Chủ nhà" đúng là một bà dì thật!]

 

[Ảnh đế mà gọi là dì, cái cảnh quá , dám nữa .]

 

nén , tiếp tục dùng tông giọng của một "bà chủ nhà ghê gớm" : "Ồ, Tiểu Cố đấy , tiền thuê nhà tháng nộp ? Tiền điện nước thanh toán ? Còn tiền phí quản lý nữa? Đã bảo với bao nhiêu , rác phân loại, cứ mãi nhớ thế hả!"

 

Hàng loạt câu hỏi dồn dập của cho tất cả trong phòng livestream ngây .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận