Anh Có Quyền Giữ Im Lặng

Chương 7.1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , trời hửng sáng tiếng ch.ó sủa ăng ẳng đ.á.n.h thức. Còn tưởng là con ch.ó chăn cừu Scotland hôm , xuống nhà mới là Phạm Cao.

phần e dè , nhưng vẫn từ xa sủa mấy tiếng.

Trên ghế sofa, cô em họ đang tựa vai Úc An Thừa, cùng xem máy tính bảng.

Cậu họ đang gọi chuẩn bữa sáng, thấy xuống liền ngẩng đầu hỏi:

 “Cháu ngủ ngon ? Cậu chuẩn sắp xong bữa sáng .”

rửa mặt xong bàn ăn. Hai sofa vẫn như chốn , thỉnh thoảng còn hiệu tay để trao đổi.

“Huệ Điềm Nhi, ăn sáng.” Cậu họ gọi với giọng bề .

“Đợi cháu chút , cháu với An Thừa còn xem xong mà.”

Cậu họ trẻ tuổi uy thế của bề , lắc đầu giải thích với :

“Con nhóc , theo bà cụ từ lúc nhỏ, cưng chiều đến hết t.h.u.ố.c chữa, ngoại trừ bà cụ và An Thừa, ai dạy dỗ con bé hết."

“Ba của cô ạ?” hỏi khẽ.

“Định cư ở nước ngoài , nhưng mà con bé chịu qua đó, cứ nhất quyết bên cạnh bà cụ. cũng khó trách, ông nội con bé là em trai duy nhất của bà cụ, sớm qua đời, bà cụ đặc biệt chiếu cố đến gia đình họ, ngoại trừ An Thừa, bà cụ thương nhất chính là con bé."

Hoá , nhớ đầu tiên gặp cô , cô gọi Huệ Như Nhân là bà cô.

mà e rằng điều khiến cho cô sống c.h.ế.t cũng , cũng chỉ vì bà cô yêu thương cô hết mực .

Cậu họ chuyển đề tài: “Vết thương tay con thế nào ?"

“Vết thương nhỏ thôi .” trọng tâm câu chuyện chuyển sang tay .

“Vậy hôm nay còn hái ? Cậu chuẩn trang phục và dụng cụ cho cháu xong đấy”.

Suýt nữa thốt lên "Được ạ” nhưng nghĩ , cố ý lớn tiếng trả lời: "Cháu xem An Thừa sắp xếp thế nào , dù thì An Thừa cháu đó”.

Cậu họ vẻ ê răng khi trả lời: “Chuyện chung đại sự của bậc cha chú còn giải quyết, con cháu thể ân ái trắng trợn như chứ!"

Phía bên sofa quả nhiên động tĩnh, Huệ Điềm Nhi mật kéo tay Úc An Thừa, giúp kéo ghế .

dùng thủ ngữ, cố ý chậm với Úc An Thừa, giọng vang dội: “Anh An Thừa, ăn nhiều một chút, nếu thì dễ choáng đầu. Lát nữa sẽ đảo giữa hồ chơi, chúng ăn giữ sức!"

Cậu họ lo lắng: "Con nhóc như cháu học , tự dưng lên đây quậy phá gì đó! Đừng dẫn An Thừa lung tung! Cậu cho cháu , An Thừa mà xảy chuyện gì cháu gánh nổi trách nhiệm !"

Huệ Điềm Nhi năng hùng hồn: “Cái gì cũng cho An Thừa hết! Mọi cho rằng sẽ thoải mái ? Cho dù tiêu hao chút thể lực, nhưng thể cho tâm tình vui vẻ và thả lỏng, như chẳng sẽ hơn cho cơ thể của An Thừa?"

Mặc dù tùy hứng và tự cho là đúng, nhưng cảm thấy lời của cô cũng vô lý.

Bởi vì cơ thể ốm đau mà lúc nào cũng dè chừng cần thận, sống như bước băng mỏng , hưởng thụ những niềm vui như khác, chi bằng hãy sống sảng khoái hạnh phúc hôm nay.

Cậu họ vẫn dè dặt: “Muốn thì mai hãy ! Hôm nay tiếp đãi khách hàng, ngày mai sẽ dẫn các cháu ."

“Bọn cháu chỗ của , liên quan gì đến khác!”

Giọng Huệ Điềm Nhi bướng bỉnh, pha chút mập mờ, rõ ràng là cố ý cho :

 “Hôm qua cháu nhờ An Thừa qua bên đó xem dâu tằm kết trái thế nào. Anh một cũng ? Huống chi hôm nay còn cháu cùng !”

Thì hôm qua Úc An Thừa giúp cô em họ dò xét tình hình, chẳng trách bộ xa thế mà vẫn vui vẻ mệt!

Cậu họ bất lực: “Đang mùa bận rộn, trong vườn ai cũng việc, bà cô của ơi, đừng tìm thêm rắc rối cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-co-quyen-giu-im-lang/chuong-7-1.html.]

thản nhiên xen :

“Cậu , chẳng còn cháu ? Dù An Thừa , cháu cũng sẽ cùng.”

Cậu họ nghĩ một lúc mới yên tâm:

 “Thuyền là dạng thuyền chèo. Cậu chỉ sợ con bé nóng nảy đáng tin. Có cháu ở đó chắc sẽ , phong cảnh hồ cũng lắm, hôm nay trời yên gió lặng, hai vợ chồng cháu thử dạo hồ cho khuây khỏa xem.”

Huệ Điềm Nhi lập tức phản đối: “Chúng cháu việc của chúng cháu! Không cần ngoài xen !”

“Nói gì ! Đó là chị dâu của cháu!” cuối cùng họ cũng nghiêm giọng, trừng mắt hỏi: “Lần con đến đây, chủ tịch Úc ? Có cần gọi điện báo một tiếng?”

Huệ Điềm Nhi tức đến nghẹn lời

***

Sau bữa sáng, họ đưa chúng bến nhỏ bên hồ. Ở đó một chiếc thuyền mui đen nhỏ đang neo và một nhóc chừng mười tuổi lười biếng ở mũi thuyền câu cá.

“Ba cháu ? Sao là cháu tới?” Cậu họ tỏ hài lòng.

“Việc đồng áng nhiều quá, ba cháu bảo cháu tới.” Cậu nhóc cũng tỏ khó chịu.

Cậu họ còn định thêm thì điện thoại reo, chắc là bên khách hàng giục. Thấy do dự, chủ động :

“Không ạ, bận việc thì cứ , đừng để lỡ việc.”

Không cách nào khác, họ đành dặn dặn chúng cẩn thận mới miễn cưỡng rời .

Sau khi , mới hiểu nỗi lo của hề dư thừa. Không Huệ Điềm Nhi dùng cách gì, nhanh đuổi nhóc vốn chẳng mấy tình nguyện mất.

Úc An Thừa nhận lấy cần câu, ung dung ở mũi thuyền, như thấy những gì cô .

Hoặc lẽ bọn họ thông đồng với từ , một chuyến phiêu du lãng mạn tự do ai quấy rầy.

thể mặc kệ cô ? chỉ lo vấn đề an thuyền, mà còn tài nào nuốt trôi cơn tức trong lòng.

Huệ Điềm Nhi , vẻ mặt đắc ý lập tức chuyển thành căm ghét:

 “Đừng qua đây!”

coi như thấy, cứ về phía thuyền. Cô lập tức chạy tới chắn mặt : “Hòn đảo giữa hồ là nơi giữ bí mật của An Thừa từ bé đến giờ. Người liên quan - cấm ! Rõ ?”

mỉm : “ và An Thừa là vợ chồng. Bí mật của cũng là bí mật của .”

gằn: “Hóa những hèn hạ mà còn trơ trẽn. Cô tưởng ? Anh An Thừa còn chẳng thèm cô lấy một cái, mà chịu chia sẻ bí mật với cô á? Nằm mơ ! Trên đời , bí mật của An Thừa chỉ chia sẻ với một , đó là .”

“Ồ, ?”

vội, cũng giận, chỉ bước tới mặt Huệ Điềm Nhi. Với chiều cao một mét bảy hai, cúi xuống thẳng mắt cô , khẽ .

“Em gái , bí mật của đàn ông, em hiểu bao nhiêu? Thật , An Thừa của em ở giường cũng chỉ suy nghĩ bằng nửa . Điều đó… tính là một bí mật ?”

Sắc mặt cô lập tức đỏ bừng, gần như hét lên:

“Mày bậy! Đồ đàn bà hèn hạ dơ bẩn như mày! Anh An Thừa sẽ bao giờ đụng .”

Chữ “bẩn” trong lời của cô như một mũi kim lạnh buốt ghim thẳng tim

MIKO

Trong khoảnh khắc, cứng . vẫn ép cong môi, giữ nguyên nụ .

“Có lẽ mỗi một câu lúc của cô đều đang tiếp thêm động lực cho . Cứ chờ ! Dù hèn hạ bẩn thỉu đến , sẽ một ngày An Thừa của cô từ xác lẫn tâm hồn đều cam tâm tình nguyện cúi đầu .”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận