AN NINH CỔ
CHƯƠNG 2
2
Ta và đệ đệ là cổ, không phải người.
Đệ đệ là Mỹ Nhân Cổ, còn ta là Linh Lung Cổ.
Ta và đệ đệ đều là vua của các loài cổ, c.h.é.m g.i.ế.c từ hết trận đấu cổ này đến trận đấu cổ khác mà ra.
Nhưng trận đấu cổ cuối cùng, ta và đệ đệ thua rồi.
Theo quy tắc, cổ thua sẽ bị cổ thắng ăn làm chất dinh dưỡng.
Ta và đệ đệ thoi thóp chờ bị ăn, nhưng lại được một đôi tay trắng nõn nhẹ nhàng nâng lên, là tỷ tỷ.
"Hai con cổ này bao nhiêu tiền, ta muốn mua."
Mọi người đều cho rằng tỷ tỷ ngốc, bán cổ không mua cổ vương, ngược lại muốn mua tàn binh bại tướng.
Nhất tướng công thành vạn cốt khô, Miêu Cương nhiều nhất chính là cổ thất bại, căn bản không đáng tiền.
Ta và đệ đệ bị tỷ tỷ mua với giá một xâu tiền.
Tỷ tỷ tìm hai xác trẻ con ở bãi tha ma, đặt ta và đệ đệ vào đó, bắt đầu tỉ mỉ nuôi dưỡng.
Trong truyền thuyết Miêu Cương, cảnh giới cao nhất của nuôi cổ là nuôi cổ thành người, mọi người đều không tin cổ có thể nuôi thành người, nhưng tỷ tỷ làm được.
Thái tử đã sai, tỷ tỷ không phải không biết nuôi cổ, ngược lại, tỷ tỷ là thiên tài nuôi cổ.
Tỷ ấy chỉ là không thích tàn sát cổ, cho nên thà giấu tài, cũng không muốn trở thành con d.a.o g.i.ế.c người trong tay Thái tử.
Ta và đệ đệ thay thế hai đứa trẻ kia sống lại.
Là Linh Lung Cổ, ta có sự thông minh lanh lợi của con người, đoán rằng tỷ tỷ muốn lợi dụng ta và đệ đệ để g.i.ế.c người trục lợi.
Nuôi cổ còn có thể vì cái gì nữa chứ?
Nhưng ta đợi a đợi, từ xuân đợi đến thu, rồi từ thu đợi đến đông.