Âm Dương Tiên Sinh - Bách Quỷ Quấn Thân

Chương 8: Khách sạn Đế Hào.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh Trần, thấy đỡ hơn ?” Lý Hiểu Vũ xách túi hoa quả bước phòng bệnh của Trần Tư Nam.

 

Trần Tư Nam đang cầm bản tàn quyển của Đế thuật nghiên cứu, thấy Lý Hiểu Vũ đến thì đặt sách xuống, :

 

“Đỡ nhiều . May mà kịp cứu , nếu e là thật sự mất m.á.u đến c.h.ế.t.”

 

“Anh khách sáo quá. còn cảm ơn mới đúng, nếu thì chị chắc giờ vẫn còn con quỷ khống chế.”

 

Nghe đến đây, Trần Tư Nam mới chợt nhớ : “À đúng , chị ?”

 

Lý Hiểu Vũ xoay ngoài, dắt một cô gái hơn hai mươi tuổi. Cô gái tuy thần sắc vẫn còn đờ đẫn, nhưng ít nhất khôi phục ý thức của .

 

“Haiz… đúng như , trí lực của chị giờ chỉ dừng ở mức bảy, tám tuổi.”

 

Trần Tư Nam gật đầu. Đây vốn là kết cục dự đoán . Lý Tiểu Liên từ lúc bảy, tám tuổi Lý Đức Phúc chọn vật chủ nuôi tiểu quỷ, nhiều năm quỷ mê hoặc như mà ba hồn bảy vía vẫn tan, là điều may mắn trong bất hạnh .

 

Qua chuyện , Trần Tư Nam cũng xem như hiểu thêm về thành thị. Bề ngoài thì ăn mặc bảnh bao, nhưng những việc lưng còn bằng cầm thú. Lý Đức Phúc mà sẵn sàng để cháu gái quỷ nô cả đời.

 

Sau khi Trần Tư Nam thu phục quỷ , Lý Đức Phúc tức giận đến mức hai chân đạp thẳng gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Lý. Lý Đức Phúc c.h.ế.t, việc ăn của nhà họ Lý liền lao dốc phanh, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi tuyên bố phá sản.

 

“Lý Hiểu Vũ, định gì?” Trần Tư Nam hỏi.

 

Câu hỏi khiến Lý Hiểu Vũ sững . Nói thì , nhưng với phận một phú nhị đại chính hiệu, nào cách kiếm tiền.

 

Lý Hiểu Vũ gãi đầu: “ Tới tới đó .”

 

Trần Tư Nam cũng lắc đầu. Với kết quả , cũng chẳng cách gì hơn. Bản mới đến đây, ngay cả miếng ăn còn lo xong, dư sức quản chuyện khác.

 

Lý Hiểu Vũ dường như suy nghĩ của Trần Tư Nam, châm hai điếu t.h.u.ố.c, đưa cho một điếu. Trần Tư Nam xua tay:

 

hút.”

 

Lý Hiểu Vũ : “Đàn ông con trai chuyện hút t.h.u.ố.c. Đưa thì cứ cầm, hút từ từ quen.”

 

Trần Tư Nam nửa tin nửa ngờ nhận lấy, hút thử một . Cảm giác cũng khoa trương như trong sách , hút một là ho đến sống dở c.h.ế.t dở.

 

“Anh Trần, đừng trách , nhưng dù chuyện cũng cảm ơn nhiều.”

 

“Không gì.”

 

lúc , điện thoại của Trần Tư Nam reo lên. “A lô, xin hỏi Trần ?”

 

Đầu dây bên vô cùng ồn ào, xen lẫn từng đợt còi báo động.

 

, là . Xin hỏi là?” Trần Tư Nam nghi hoặc .

 

Hắn mới đến Thành Đô, điện thoại của cũng chỉ vài .

 

là đội trưởng đội đặc cảnh. Bạn của gặp chút chuyện, mời qua xem một chuyến. Họ Trương.”

 

Nghe , Trần Tư Nam lập tức hiểu . Ở Thành Đô, quen mang họ Trương của cũng chỉ Trương Bán Tiên. Hắn vội vàng xuống giường quần áo. Bộ đồ cũ vì dính đầy m.á.u Lý Hiểu Vũ vứt , chỉ còn túi vải đựng pháp khí của .

 

Áo da đen, quần dài thường phục. Đều là đồ Lý Hiểu Vũ mua trong thời gian viện.

 

“Anh Lý , việc gấp xử lý, .”

 

Lý Hiểu Vũ gật đầu. Anh Trần Tư Nam nghề gì, nên cũng hỏi nhiều.

 

Trần Tư Nam lao đường, vẫy một chiếc taxi.

 

“Bác tài, khách sạn Đế Hào!”

 

Tài xế taxi hơn ba mươi tuổi. Đến khi Trần Tư Nam lên xe , tài xế mới :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/chuong-8-khach-san-de-hao.html.]

“Cậu em là ngoại tỉnh ? Khách sạn Đế Hào đó ngừng hoạt động nhiều năm . Hay đưa tới khách sạn khác nhé?”

 

Trần Tư Nam lắc đầu, hỏi ngược :

 

“Bác tài, khách sạn Đế Hào đang yên đang lành đóng cửa ?”

 

Tài xế châm một điếu t.h.u.ố.c, hít sâu một mới chậm rãi :

 

“Khách sạn Đế Hào đây là khách sạn năm duy nhất ở đây. Lúc đó cả thành phố chỉ một khách sạn đẳng cấp như nên ăn cực kỳ phát đạt. Khoảng mười năm thì , bộ của khách sạn Đế Hào đều biến mất để dấu vết.”

 

Trần Tư Nam kinh ngạc: “Sao thể chứ? Chỉ trong một đêm mà nhiều như đều biến mất?”

 

Tài xế lắc đầu:

 

“Không chỉ nhân viên, mà cả khách đang ở cũng biến mất, cứ như bốc khỏi nhân gian . Lúc đó chuyện ầm ĩ lắm, đó khách sạn phong tỏa, cũng thấy ai nữa. Cậu vẫn chứ?”

 

Trần Tư Nam gật đầu: “Đi. Phiền bác tài chạy nhanh giúp .”

 

Tài xế hít một t.h.u.ố.c thật sâu: “Được!”

 

Khoảng nửa tiếng , taxi dừng cổng khách sạn Đế Hào.

 

Trần Tư Nam xuống xe quanh. Xung quanh khách sạn kéo dây phong tỏa. Trương Bán Tiên khoác một chiếc khăn trắng, đang một xe cảnh sát.

 

Trần Tư Nam chạy vội tới. “Lão Trương, rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”

 

Vừa thấy Trần Tư Nam, trong mắt Trương Bán Tiên liền lộ vẻ hoảng sợ.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

 

“Yêu quái! Trong khách sạn đó yêu quái!”

 

Vừa , Trương Bán Tiên run rẩy, khí chất tiên phong đạo cốt thường ngày biến mất. Trần Tư Nam khẽ nhíu mày.

 

Vừa định mở miệng thì từ xe cảnh sát một viên cảnh sát già bước xuống. Trông bốn, năm mươi tuổi.Viên cảnh sát lên tiếng:

 

“Chào , chính là sư của đạo trưởng Trương ?”

 

Trần Tư Nam gật đầu: “ . Xin hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Viên cảnh sát thở dài, chậm rãi :

 

tên là Cầu Thanh Minh, đội trưởng đội đặc cảnh thành phố Thành Đô. Chắc cũng qua những lời đồn về khách sạn Đế Hào chứ?”

 

Trần Tư Nam gật đầu. Cầu Thanh Minh tiếp tục :

 

“Theo lý mà , cảnh sát chúng nên bàn đến những chuyện thần thần quỷ quỷ . t.a.i n.ạ.n mười năm quả thực vô cùng quỷ dị. Vài ngày , một tòa soạn tạp chí vì thu hút sự chú ý nên nghĩ đến việc lấy khách sạn đề tài. Mặc dù bọn họ đều là những vô thần, nhưng vẫn mời sư của cùng trong khách sạn.”

 

Trần Tư Nam cau c.h.ặ.t mày: “Đội trưởng Cầu, cứ tiếp .”

 

“Ừm. Lúc đó, tính cả Trương thì tổng cộng năm trong, nhưng cuối cùng chỉ Trương chạy . Bốn phóng viên còn , một ai ngoài!”

 

lúc , bộ đàm đeo đội trưởng Cầu vang lên tiếng .

 

“Đội một báo cáo! Sảnh tầng một phát hiện gì! Hết!”

 

“Đội hai báo cáo! Khu hồ bơi phát hiện gì! Hết!”

 

“Đội ba báo cáo…!”

 

Nghe từng giọng truyền đến, sắc mặt Trần Tư Nam lập tức đổi.

 

“Các cho trong ?”

 

Đội trưởng Cầu gật đầu: “Dù đây cũng là nhiệm vụ cứu hộ, thể chậm trễ !”

 

“Báo cáo đội trưởng! Phát hiện một bóng , đang chạy trốn về hướng tầng hai, xin chỉ thị!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận