gương, mới thấy tóc tai bù xù, y phục xô lệch.
Hóa đám nha trong phủ trí tưởng tượng phong phú thật.
Mở tờ giấy , bên trong chỉ một dòng ngắn gọn:
"Có việc quan trọng cần thương lượng, mời Vương gia giờ Tý đêm nay gặp mặt tại Huyền Nguyệt đình."
18.
Nét chữ nhận .
Chính là của Xuân mỹ nhân!
khẩy. Hay lắm! Đến đúng lúc lắm.
Kiếp , đợi Lục Hành cung ả mới hẹn gặp. Chắc do phá hỏng kế hoạch thị tẩm và hạ độc nên ả sốt ruột, đẩy nhanh tiến độ đây mà.
Xuân mỹ nhân ơi là Xuân mỹ nhân, đang lo trả thù thế nào thì ngươi tự dẫn xác đến.
Nhìn cái xác Lục Hành, nảy một ý tưởng táo bạo: Vác xác đến chỗ hẹn, nhân lúc Xuân mỹ nhân sơ hở thì một kiếm xuyên tim, tiễn cả đôi xuống suối vàng. Coi như thành tâm nguyện "sinh đồng sâm, t.ử đồng huyệt" của Lục Hành kiếp .
vỗ vỗ mặt cái xác: "Lục Hành , ngươi xem với ngươi . Ngươi hại thế nào, vẫn lấy đức báo oán, giúp ngươi toại nguyện. Xuống đó nhớ phù hộ trúng độc đắc nhé."
Cái xác Lục Hành vẫn giữ nụ mỉm, vẻ hài lòng với sự sắp xếp .
nhanh ch.óng gói ghém cái xác, cho bộ đồ mới. Giờ Tý canh ba, trăng thanh gió mát, vác phi đến Huyền Nguyệt đình.
Từ xa thấy Xuân mỹ nhân đợi.
Thấy dìu Lục Hành bay đến, mặt ả cứng đờ .
Hôm nay ả ăn mặc vô cùng mát mẻ. Váy lụa xanh mỏng tang, bên trong là yếm thắm, da thịt trắng ngần lấp ló ánh trăng, trông thật gợi cảm.
19.
đặt Lục Hành xuống ghế. Tỳ nữ lưng Xuân mỹ nhân quát lên:
"To gan! Chủ t.ử nhà thành tâm mời Vương gia bàn việc lớn, để một thất dìu đến, quá vô lễ!"
Vô lễ cái đầu ngươi.
Ta còn vác như vác bao tải đấy.
hất hàm: "Ngươi mới to gan! Một tỳ nữ quèn của Mỹ nhân ngũ phẩm mà dám to tiếng mặt Vương gia ?"
Tỳ nữ cứng họng. Xuân mỹ nhân phất tay: "Thôi bỏ , việc lớn quan trọng, chấp nhặt tiểu tiết."
gật gù: "Vẫn là Xuân mỹ nhân hiểu chuyện."
Xuân mỹ nhân thẳng vấn đề: "Hôm nay hẹn Vương gia là vì ngài là hoài bão, cam tâm chỉ một Vương gia nhàn tản."
Ả bước gần, quyến rũ như đóa hoa đào: "Thiếp cách giúp ngài lên ngôi Cửu ngũ, chỉ cần ngài chia bớt binh quyền cho ..."
Thấy Lục Hành im lặng, ả nhíu mày, cao giọng: "Vương gia?"
Cái cổ trắng ngần của ả cứ lắc lư mắt đầy khiêu khích.
Nếu giờ rút d.a.o ...
Thôi bỏ , một tên vệ sĩ to như hộ pháp lù lù bên cạnh, mà động thủ là thành nhím ngay. Phải tìm cách dụ bọn họ chỗ khác .
Xuân mỹ nhân tiếp tục thao thao bất tuyệt về kế hoạch vĩ mô, nhưng Lục Hành vẫn im như tượng, nụ môi đổi.
Cuối cùng ả mất kiên nhẫn, đập tay xuống bàn:
"Vương gia! Ngài thành tâm hợp tác ? Sao năng gì, cũng chẳng thèm lấy một cái?"
Ả chống tay xuống bàn, cúi về phía , đôi gò bồng đảo căng tròn như nhảy khỏi lớp áo mỏng manh.
nghiêm túc đáp: "À, chuyện là thế ."
"Vương gia bảo hôm nay Mỹ nhân quá, ngài mở mắt ."
Trong lúc Xuân mỹ nhân còn đang sốc, giơ một chiếc khăn tay: "Nhìn ."
"Đây là khăn lau miệng cho Vương gia lúc nãy. Ngài thấy Mỹ nhân từ xa nôn thốc nôn tháo đấy. Mỹ nhân xem ?"
"Bốp!"
Tên vệ sĩ đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên: "Hỗn xược! Ngươi tưởng ngươi là ai!"
20.
Thấy tên vệ sĩ định lao tẩn , Xuân mỹ nhân vội ngăn :
"Ngọ Chích! Đừng manh động!"
À, đây là Ngọ Chích - Võ lâm minh chủ trong truyền thuyết.
Hắn gân cổ lên cãi:
"Thị Xuân, nàng quá lương thiện ! Bọn họ sỉ nhục nàng thế mà nàng còn bênh vực!"
Xuân mỹ nhân diễn nét kiên cường: "Miệng lưỡi thế gian quản . Chỉ cầu thanh giả tự thanh."
bụng chen : "Ta bảo ngươi trong sạch , bảo ngươi mà."
Xuân mỹ nhân nghẹn họng, nhưng vẫn cố vớt vát hình tượng:
"Hơn nữa, thể giế//t nữa! Tội nghiệt quá nhiều !"
đấy, giế//t thêm nữa là mở khóa thành tựu "Lần đầu giế//t " trong kiếp .
Sợ linh tinh thêm, Xuân mỹ nhân lệnh: "Các ngươi lui ."
"Xem Vương gia tin tưởng . Thiếp cần chuyện riêng với ngài để thể hiện thành ý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-tinh-cua-am-ve/chuong-6.html.]
Đợi đám lui hết, Xuân mỹ nhân kéo áo cho chỉnh tề, nghiêm mặt :
"Vương gia, giờ chúng thể chuyện ?"
Tốt!
Cơ hội đến !
giả vờ , bất ngờ rút con d.a.o giấu trong tay áo, lao về phía Xuân mỹ nhân, nhắm thẳng gáy ả mà đ.â.m…
21.
Lưỡi d.a.o xé gió lao . Ngay khi sắp chạm da thịt, Xuân mỹ nhân đột ngột đầu .
Dưới ánh trăng, thấy rõ nụ quỷ dị môi ả.
Ả lùi một bước, nhanh như cắt chộp lấy cổ tay , bẻ ngược con d.a.o, đ.â.m thẳng về phía tim ...
Chế//t tiệt!
Cảnh tượng y hệt kiếp !
Bên tai vang lên tiếng khẩy: "Cuối cùng kịch bản cũng trở đúng quỹ đạo ."
Kịch bản gì cơ?
Không kịp suy nghĩ nữa, lưỡi d.a.o kề sát n.g.ự.c.
Ngay khoảnh khắc lưỡi hái t.ử thần chạm da thịt, một lực mạnh mẽ từ phía kéo giật .
ngã một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, thoang thoảng mùi bạc hà.
Giọng quen thuộc của Lục Hành vang lên đỉnh đầu, lạnh lẽo thấu xương:
"Phó thị, ngươi định gì của bổn vương?"
22.
Lục Hành còn sống!
Hắn chế//t!
Tin còn sốc hơn cả việc ám sát thất bại.
gọn trong lòng , lạnh:
"Xem bổn vương hiền lành quá ."
"Một Mỹ nhân ngũ phẩm nhỏ bé mà cũng dám động thủ với của ngay mặt ?"
Xuân mỹ nhân kinh hãi: "Ngài thấy ! Vừa là ả định giế//t !"
"Không thấy."
Lục Hành đáp tỉnh bơ: "Hơn nữa, cho dù nàng giế//t ngươi thì ?"
Vừa , nhẹ nhàng vỗ về lưng như dỗ dành một con mèo nhỏ đang hoảng sợ.
Xuân mỹ nhân diễn nổi vai hiền dịu nữa, gào lên:
"Lục Hành! Ngài ý gì? Chẳng lẽ trong lòng ngài, còn bằng một con nô tỳ?"
"Ồ?"
Lục Hành gõ nhẹ ngón tay lên bàn đá: "Mỹ nhân là phi tần của Hoàng thượng, vốn chẳng liên quan gì đến bổn vương. Hơn nữa..." Hắn vén lọn tóc rối của tai, "Đây nô tỳ, đây là vị hôn thê của bổn vương."
"So với nàng , ngươi đúng là bằng thật."
Xuân mỹ nhân tức run : "Lục Hành! Ta tất cả những chuyện đều vì ngài! Ngài..."
"Lục mỗ dám nhận."
Lục Hành nheo mắt, ánh sắc như d.a.o: "Xuân mỹ nhân, cẩn trọng lời ."
Không đợi ả trả lời, bỗng thấy chân lơ lửng.
Lục Hành bế bổng lên, lưng bỏ .
Xuân mỹ nhân gào thét phía : "Không ! Lục Hành! Ngài đối xử với như thế! Rõ ràng ngài như thế !"
Gương mặt kiên cường, dịu dàng của ả biến mất, chỉ còn sự vặn vẹo, căm hận.
"Xuân mỹ nhân."
Lục Hành thèm đầu : "Tốt nhất nên lo cho thuộc hạ của ngươi ."
ngoái , thấy Ngọ Chích chôn chân tại chỗ, chằm chằm Xuân mỹ nhân với ánh mắt lạ lẫm, thất vọng.
23.
Kiếp , sở dĩ Xuân mỹ nhân bắt Lục Hành là nhờ Ngọ Chích - cánh tay đắc lực.
biểu hiện của bây giờ, lẽ sẽ còn mù quáng si mê, bán mạng cho ả nữa.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc Lục Hành chế//t, lòng nặng trĩu như đeo đá.
"Khanh Khanh ..."
Lục Hành dựa gối mềm trong xe ngựa, nhắm mắt : "Thấy bổn vương chế//t, hình như nàng thất vọng lắm nhỉ?"
giật thót, vội nặn nụ nịnh nọt: "Làm gì ! Thuộc hạ mừng còn kịp chứ!"
"Thế ?"
Ngón tay lạnh lẽo nâng cằm lên, chằm chằm: "Sao thấy vẻ mừng rỡ nào nhỉ?"
"Đó là do Vương gia ..."