Ai Động Lòng Trước Là Thua

Chương 5

“Tuy đương kim thánh thượng không còn khinh thường thương nhân, nhưng cái danh thương gia phu nhân vẫn không được dễ nghe.”

“Sở gia đã góp quan cho triều đình, chính tứ phẩm, tuy không có thực quyền nhưng danh tiếng cũng không đến nỗi khó nghe.”

Đôi mắt y sáng rực, y nhìn ta: “Mạc Hoà Yên, gả cho ta, nàng thấy sao?”

Hóa ra thật sự là không đợi ta suy xét một chút nào sao?

Tấn Ninh Diễn đã chắc thắng từ đầu, cho rằng ta chỉ là đang trì hoãn thời gian để an ủi hai nhà kia.

Tô Minh Thanh đêm qua đã lẻn vào trong viện của ta.

Sở Mặc sáng nay đã chờ ta ở ngoài phủ.

Người nào cũng từng bước ép sát ta.

Ta khẽ thở dài, nhìn về phía Tô Minh Thanh vẫn đang nhắm mắt ngủ say, khẽ nói: “Ngươi hạ thuốc hắn sao?”

“Đúng vậy.” Sở Mặc thản nhiên trả lời: "Hắn không nên đến quấy rầy chúng ta.”

“Là bỏ vào trong hương sao?” Ta nâng chén trà lên, uống một ngụm nữa, chậm rãi thưởng thức: "Thuốc giải nằm trong trà của ngươi và ta?”

Chẳng trách lại có một chút vị đắng.

Y mỉm cười gật đầu: “Nàng quả nhiên thông minh.”

Cuộc hẹn hôm nay, y đã bộc lộ thành ý của y, tâm ý của y, và, thủ đoạn của y.

Ta đứng dậy: “Vở kịch này không thú vị, trong nhà tiểu nữ có việc gấp, xin cáo lui trước.”

Sở Mặc cũng đứng dậy theo, mắt y lóe sáng, ánh mắt như nhìn con mồi rơi lên người ta, rất lâu sau mới nói: “Lần sau sẽ sắp xếp cho nàng một vở kịch hay hơn.”

Ta khẽ gật đầu, quay người rời đi.

Tô Minh Thanh vừa nãy còn ngủ ngon lành, thoáng chốc đã mở mắt dậy, đuổi theo ta: “Chờ ta với!”

Ta hơi giật mình: “Ngươi tỉnh từ lâu rồi sao?”

Hắn ngẩng đầu lên: “Đương nhiên.”

“Mê dược này tuy lợi hại nhưng nội lực của ta thâm hậu, đã sớm bức ra ngoài rồi.”

Có lẽ thấy tâm trạng ta không tốt, Tô Minh Thanh cũng không nói thêm gì, tiễn ta về Mạc phủ rồi cáo từ.

Hắn khẽ nói: “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Ta nhìn hắn, quầng thâm mắt đen sì, lại nghiêm túc dặn dò ta nghỉ ngơi cho tốt, trong lòng thấy buồn cười nhưng lại có thêm chút thoải mái khó hiểu: “Cuối cùng là ai cần nghỉ ngơi cho tốt?”

Thấy ta nở nụ cười, hắn cũng cười theo.

Ta nghĩ, ánh chiều tà thật đáng ghét, chiếu lên mặt ta nóng ran.

13.

Lúc phụ thân bãi triều hồi phủ, ông cùng Tấn Ninh Diễn bước vào cửa viện.

Vẻ mặt phụ thân thiết, ân cần: “Con cứ yên tâm, ta đã nhìn con lớn lên, lại còn là thanh mai trúc mã với Hoà Yên, con bé thế nào cũng sẽ chọn con!”

Tấn Ninh Diễn liền hành lễ cúi đầu.

Phụ thân, người bớt nói vài câu đi được không…

Thấy Tấn Ninh Diễn nhìn sang, ta chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nở nụ cười gượng gạo không được hoàn mỹ, tự nhiên như thường ngày.

“Đi xem kịch với công tử Sở gia sao?”

Ta khó khăn gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận