Ngu Niệm ôm c.h.ặ.t lấy đùi của nữ chính, đương nhiên sẽ tranh giành cơ hội tỏa sáng với cô .
"Ồ, chuyện em ."
Ngu Niệm trả lời với vẻ chẳng chút bận tâm, dù đến lúc đó cô cứ giả vờ gì cả, thể nền cho nữ chính.
Ngu Chiêu Chiêu thấy cô để tâm đến việc , liền nhấn mạnh:
"Lần tế lễ chuyện đùa , nó chủ trì bởi Quốc sư Bạch Ngọc Hành. Chị tâm tư của em, nhưng những dịp trọng đại thế lúc để em yêu đương nhăng nhít ."
Quốc sư Bạch Ngọc Hành?
Yêu đương nhăng nhít?
Ngu Niệm lục ký ức, một năm trong tiệc sinh nhật của Nữ vương, nguyên chủ đầu tiên thấy Quốc sư Bạch Ngọc Hành liền cảm thấy kinh tâm động phách, thề rằng cưới về thì thôi.
Thậm chí cô còn hạ t.h.u.ố.c định "gạo nấu thành cơm", khiến vị Quốc sư vốn thanh cao ít lập tức xin từ chức với Nữ vương, nguyên chủ cũng vì thế mà cấm túc một tháng.
Kể từ đó, Bạch Ngọc Hành trở thành "ánh trăng sáng" trong lòng nguyên chủ, chỉ thể xa mà thể chạm tới.
Ngu Chiêu Chiêu thấy Ngu Niệm bắt đầu thả hồn đó, trong lòng khẽ thở dài.
Cô lo lắng cho đứa em gái gì chứ, dù nó cũng sự sủng ái của mẫu hoàng, dù gây họa lớn đến thì mẫu hoàng cũng sẽ tha thứ và dọn dẹp bãi chiến trường cho nó.
Ngược là chính cô.
Cô nên lo lắng cho bản thì hơn, nếu trong một dịp quan trọng như mà phạm , sẽ chịu hình phạt thế nào.
"Em hãy chú ý chuyện nhiều , chị ở đây thêm nữa."
Ngu Chiêu Chiêu định rời .
" , Hàn Trầm dù cũng là thị vệ cận của em, cứ để quỳ mãi nắng thế thì ai mà chịu cho thấu."
Ngu Niệm , trong lòng khỏi thắc mắc.
Hàn Trầm là thị vệ cận ban cho nguyên chủ từ khi cô còn nhỏ, nguyên chủ đối xử với cực kỳ khoan dung.
Ngu Niệm vội vàng chạy sân.
Trong sân trống trải, Hàn Trầm đang quỳ thẳng tắp cái nắng gay gắt, bộ đồ sẫm màu mồ hôi thấm đẫm.
"Hàn Trầm, quỳ bao lâu ? Mau lên ."
"Điện hạ! Người mới khỏi trọng bệnh, nắng thế . Thần khẩn cầu hãy nghĩ cho sức khỏe mà chỗ râm mát nghỉ ngơi."
Hàn Trầm ngờ Ngu Niệm xuất hiện mặt , khi kinh ngạc, việc đầu tiên nghĩ đến chính là sức khỏe của cô nên vội vàng khuyên nhủ.
Ngu Niệm thấy thuyết phục , liền trực tiếp tay định kéo dậy.
Hàn Trầm vốn dĩ kiên quyết chịu phạt quỳ, nhưng sợ cứng đầu sẽ điện hạ thương, đành miễn cưỡng lên.
"Là do thần hộ vệ chu mới khiến điện hạ thương, điện hạ cứ để thần tiếp tục quỳ ạ."
Người đàn ông trầm giọng , cúi đầu dám thẳng Ngu Niệm.
Làn da màu lúa mạch mất vẻ tuấn tú của , những giọt mồ hôi lăn dài thái dương trông cực kỳ nam tính.
Đôi lông mày kiếm, mắt sáng như , sống mũi cao thẳng cùng bờ môi dày mỏng , vẻ tự trách khuôn mặt càng khiến nảy sinh lòng trắc ẩn.
Ngu Niệm rằng, ngoài mẫu hoàng , đây là duy nhất đối xử chân thành với nguyên chủ.
"Chuyện trách , lúc đó là do sai nơi khác, chuyện ngã trách nhiệm của ."
"Nếu thần thể sớm hơn, để kẻ đó đối xử với như !"
Người đàn ông nhắc đến Dạ Lạc là nén nổi sự căm phẫn, nếu tại , điện hạ thương.
"Làm thất vọng ."
Dạ Lạc tựa lưng cây, khẽ nhướng mày.
"Anh!"
Hàn Trầm nể mặt Ngu Niệm đang ở đây nên chỉ giận dữ lườm Dạ Lạc.
"Điện hạ, để dậy?"
Ngu Niệm chỉ dĩ hòa vi quý:
"Chuyện là do chính trượt chân, của ai cả, Hàn Trầm cần hành hạ bản ."
"Đây là mệnh lệnh."
Ngu Niệm sợ Hàn Trầm quá tự trách, lưng cô ngược đãi bản thế nào.
"Rõ, thưa điện hạ."
Hàn Trầm cúi đầu đầy thành kính.
" kẻ tuyệt đối phép xuất hiện một bên cạnh điện hạ."
Hàn Trầm thèm che giấu sự thù địch dành cho Dạ Lạc.
Dạ Lạc thản nhiên sang Ngu Niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ac-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-ai/chuong-7-thi-ve-ngao-tay-tang.html.]
Cả hai dường như đang chờ đợi sự lựa chọn của cô.
"Hàn Trầm, lo xa quá , Dạ Lạc gì ."
Cô còn dùng tình yêu và hòa bình để cảm hóa kẻ phản diện nữa mà, Ngu Niệm tin rằng chỉ cần kiên trì lan tỏa sự thiện chí, Dạ Lạc nhất định sẽ tha thứ cho cô.
"Điện hạ..."
Hàn Trầm khẽ gọi, rũ mắt xuống, che giấu sự hụt hẫng bên trong.
Dạ Lạc khẽ nheo mắt.
Người đàn bà rốt cuộc định giở trò gì đây?
Ngu Niệm chẳng buồn quan tâm đến những toan tính nhỏ nhặt của hai họ, cô đưa Hàn Trầm cung điện, cũng dùng loại t.h.u.ố.c mỡ cao cấp nhất để bôi lên vết thương cho .
Hàn Trầm vốn quen mặc đồ kín cổng cao tường, đột nhiên để lộ một mảng da thịt lớn mặt Ngu Niệm khiến khỏi ngượng ngùng.
Mái tóc đen ngắn che bớt vành tai đang ửng đỏ.
"Điện hạ, thế hợp lễ nghi cho lắm."
"Anh lời nữa ?"
Hàn Trầm lập tức đáp: "Thần chỉ theo sai bảo của điện hạ."
"Vậy thì buông tay , để bôi t.h.u.ố.c cho, sẽ nhanh khỏi thôi."
"Thần da dày thịt béo, loại t.h.u.ố.c quý giá thế nên lãng phí thần."
Hàn Trầm chân thành . Anh chỉ là một thị vệ cận, dù chủ t.ử yêu quý nhưng cũng cậy sủng mà kiêu, càng vượt quá lễ tiết.
Ngu Niệm thèm ngẩng đầu lên, đem bộ phần t.h.u.ố.c còn sót trong lòng bàn tay xoa hết lên đầu gối của :
" là ."
Hàn Trầm trung thành với nguyên chủ như , cô đương nhiên cũng sẽ coi như một bạn.
"Xong , đừng vội kéo ống quần xuống, đợi t.h.u.ố.c thấm hết ."
Ngu Niệm dậy, vỗ vỗ lòng bàn tay vẻ mãn nguyện vì thành công việc.
"Thần... Thần tuân lệnh."
Hàn Trầm cúi gầm mặt xuống, vành tai nóng bừng như lửa đốt, cũng may là Ngu Niệm chú ý thấy.
Dạ Lạc một bên chứng kiến hết hành động của Ngu Niệm, khẽ lạnh đầy mỉa mai.
Cái kỹ năng diễn xuất vụng về , cũng chỉ loại ch.ó ngu trung mới cảm động nổi.
Ngay khi đang ác ý phỏng đoán xem khi nào Ngu Niệm mới lột bỏ lớp mặt nạ giả tạo , bỗng nhiên cánh tay truyền đến một cảm giác mềm mại, sơ suất cô kéo .
"Đi thôi, đưa xin mẫu hoàng tha cho."
Lúc Ngu Niệm đang vội vàng xin giúp Dạ Lạc nên nhất thời quên mất cả sợ hãi, trực tiếp nắm lấy cánh tay kéo .
Dạ Lạc dừng bước, gỡ từng ngón tay của cô :
"Đừng. Chạm. Vào. ."
Bàn tay thon dài lạnh lẽo của bóp cho tay Ngu Niệm đau điếng.
Cô rụt tay , thấy ánh mắt lạnh lùng chán ghét của đàn ông, sực nhớ mối quan hệ căm ghét lẫn của họ hiện tại, cô lí nhí:
" ."
Hàn Trầm cau mày, thanh đao bên hông rút một nửa, che chắn chủ t.ử:
"Anh dám bất kính với điện hạ!"
Anh định dậy bắt giữ tên ác tặc , Ngu Niệm liền lên tiếng ngăn cản:
"Không , Hàn Trầm xuống mau."
"Điện hạ... Xin đừng dung túng cho ."
Dù , Hàn Trầm vẫn thu đao và xuống sofa.
"Hàn Trầm, cứ đây nghỉ ngơi cho , đưa Dạ Lạc ngoài một lát, sẽ về ngay thôi."
Ngu Niệm bảo cần lo lắng, cô giấu bàn tay đau lưng, khẽ xoa nắn để giảm đau.
"Điện hạ định ở riêng một với Dạ Lạc, thứ cho thần thể đồng ý. Chức trách của thần là bảo vệ an cho điện hạ, ngày hôm qua... Đã là thất trách, nếu nữa để ngọc thể của chịu tổn hại, thần c.h.ế.t vạn cũng đền hết tội."
Đôi mắt đen láy của Hàn Trầm hiện lên sự kiên định cuối cùng thể nhượng bộ.
Ngu Niệm đôi mắt trung thành như ánh của , thực sự thể mở lời từ chối thêm nữa.
"Hừ, đúng đấy, cô nhất nên dắt theo một thị vệ cùng, tránh cho lúc ở riêng bạo loạn tinh thần ăn thịt cô mất."
Dạ Lạc nhếch môi thốt những lời tàn nhẫn, đôi mắt hóa thành mắt rắn, lộ rõ bản tính hung bạo của dã thú.