A Nhứ

1

 

 

 

Tên tác phẩm: Mị sắc như đao: Vì quân hóa thành nhiễu chỉ nhu

[Văn án]

Thái t.ử và biểu tỷ ân ái mặn nồng.

Hắn yêu ai yêu cả đường lối về, mỗi đêm đều ôm ấp sủng ái . Hắn biểu tỷ danh lợi, còn chân tình của .

Sau quân địch kéo đến, chỉ đích danh Thái t.ử phi hòa . Hắn tự tay đẩy kiệu hoa, bắt biểu tỷ gả xa cho tên bạo quân nơi tái ngoại.

Khi gặp , đang quỳ gối gót ngựa sắt, là một tên tù binh chật vật.

Ta tự tay moi trái tim .

“Ta xem thử, chân tình của ngươi rốt cuộc đáng giá mấy đồng.”

1.

Khi thư đình chiến của Hô Diên Ngọc đưa tới, Chu Yến Thu mới cùng ân ái một phen.

Trong thư : Muốn đình chiến cũng . Điều kiện là, giao Thái t.ử phi .

Chu Yến Thu gấp thư , đầu .

Đừng hiểu lầm, Thái t.ử phi của , cái mệnh đó. Dù rằng, vị trí đó vốn dĩ là của .

Ta và Chu Yến Thu là thanh mai trúc mã, từng vô cùng xứng lứa đôi. Hắn hứa sẽ cưới bằng một hôn lễ rình rang bậc nhất, nhưng cuối cùng, chỉ dùng một cỗ kiệu nhỏ nâng Đông Cung.

Đầu mùa xuân năm , biểu tỷ lên kinh thành nương nhờ mẫu . Chỉ mới ba tháng, tỷ thế chỗ , trở thành nữ t.ử săn đón nhất chốn kinh kỳ. Nàng thông thạo âm luật, am hiểu thi từ, thú vui phong nhã nàng đều tinh thông.

Ta chán ghét biểu tỷ, ngay từ ánh mắt đầu tiên thấy thích.

Không đố kỵ tài, chỉ là nàng thật sự kỳ quái. Những chuyện từng dõng dạc bàn luận trong các yến tiệc, nay luôn nàng bắt bẻ. Nàng luôn thể những lời định , những việc định , ép đến mức còn lời nào để biện bạch, còn việc gì để thể hiện. Nàng giống như guốc trong bụng , đoán hành động của . Cảm giác đó thật sự vô cùng khó chịu.

Mãi đến đợt hạn hán tháng Tám, lên chùa Hộ Quốc cầu mưa, dập đầu đến mức sứt trán chảy m.á.u. Quá ngọ, trời bỗng đổ mưa rào. Ta bất chấp đau đớn, chạy thẳng đến Thái t.ử phủ, thấy Chu Yến Thu đang ôm c.h.ặ.t lấy biểu tỷ, sốt sắng đến sắp phát điên.

Hắn cất công cùng nàng giữa ngã tư sầm uất cầu mưa, mưa đến, biểu tỷ liền ngất xỉu.

Trước đây chán ghét nhất là chuyện quái lực loạn thần, nhưng hôm nay, bảo biểu tỷ là thần nữ chuyển thế, thánh khiết vô tư.

Phụ , mẫu , tỷ trong nhà, tất thảy đều lấy biểu tỷ niềm tự hào.

Chỉ như ai bóp c.h.ặ.t yết hầu, uất ức đến thở nổi. Ta thể cảm nhận rõ ràng, những thứ vốn thuộc về , đang biểu tỷ từng chút, từng chút một trộm mất.

Cuối năm, Thánh Thượng rốt cuộc cũng hạ chỉ, ban biểu tỷ cho Chu Yến Thu Thái t.ử phi.

Ta , nháo, nhưng vô kế khả thi. Phóng mắt , cha , đều xem như kẻ thù. Họ che chở biểu tỷ ở phía , ánh mắt như một con rắn độc, chỉ sợ tổn thương nàng dù chỉ một sợi tóc.

Cuộc đời chẳng bắt đầu mục nát từ khi nào, ngày qua ngày càng thêm tăm tối. Lúc đau khổ nhất, nghĩ tới cái c.h.ế.t cho xong chuyện. Chu Yến Thu lau nước mắt cho , cam đoan:

“Đợi cô vững gót chân, A Nhứ, nàng hãy đợi cô.”

Khi đó, thật sự tin. Ta bất chấp tất cả mà nắm lấy tay , hy vọng thể kéo khỏi vũng bùn. chờ mãi, chờ mãi... chỉ sợ là vĩnh viễn đợi .

2.

Ta thấu ánh mắt của Chu Yến Thu.

Hắn mận đổi đào, dùng để lừa gạt Hô Diên Ngọc. Tái ngoại khổ hàn, Hồ dã man. Từ cổ chí kim, những nữ nhân đưa hòa mấy ai chịu kết cục ? Chu Yến Thu biểu tỷ chịu c.h.ế.t.

Ta kéo chăn lưng , cố nén cơn đau dai dẳng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c. Trong vô lựa chọn, luôn là kẻ vứt bỏ.

Môi chạm cổ , nụ hôn nóng bỏng như thiêu đốt làn da.

“A Nhứ.”

Sự dịu dàng của giấu đầy d.a.o nhọn, chút lưu tình đ.â.m thủng trái tim .

“Biểu tỷ của nàng là thần nữ chuyển thế, cô thể chắp tay dâng nàng cho kẻ khác. Đành vất vả cho nàng, nàng một chuyến .”

Ta nuốt ngược nước mắt trong, mỉm : "Được thôi."

“Vừa thích mỹ nam t.ử. Nghe Hô Diên Ngọc kinh tài tuyệt diễm, ngủ với , cũng chẳng lỗ.”

Bàn tay đang giữ vai của Chu Yến Thu bỗng siết mạnh, bóp đau điếng.

“A Nhứ, đừng cố tình chọc cô tức giận, cũng đừng cô ghen tuông.”

Hắn hung hăng c.ắ.n gáy , giống hệt một con ch.ó đói đang đ.á.n.h dấu lên thức ăn của .

“Cô sẽ thắng và đưa nàng trở về, nàng cứ ngoan ngoãn chờ đợi.”

Ngoài cửa chợt tiếng hốt hoảng: “Điện hạ xong , nương nương đang chạy đến chỗ sứ thần Hô Diên!”

Chu Yến Thu chẳng màng xỏ giày, để chân trần lao đuổi theo biểu tỷ. Ta khoác chiếc áo mỏng tựa bên cửa sổ, hai họ, một lóc, một ôm ấp xót xa.

“...Nếu thể dùng thần để đổi lấy thái bình cho Đại Tề, thần ! Chỉ cầu điện hạ đừng quên …”

“Đừng ngốc nghếch, nàng cứ ngoan ngoãn ở . A Nhứ cách chiều chuộng nam nhân, nàng nàng ứng phó với Hô Diên Ngọc là hợp lý nhất…”

Ta thành tiếng.

Chu Yến Thu Chu Yến Thu, kiếp nếu còn cơ hội gặp , nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi. Ta moi trái tim của ngươi , xem thử chân tình của ngươi rốt cuộc đáng giá bao nhiêu.

3.

Ta ngoảnh đầu , cứ thế bước lên kiệu hoa hòa .

Nói sợ hãi thì chắc chắn là giả. Chỉ đến ba chữ Hô Diên Ngọc thôi cũng đủ khiến tê dại da đầu. Truyền thuyết kể rằng khuôn mặt tuấn mỹ hơn cả Bồ Tát, nhưng tâm địa đen tối, độc ác hơn cả Dạ Xoa.

Hắn từng vì đoạt một phụ nữ mà xua thiết kỵ san bằng cả quê hương nàng . Đợi đến khi chơi chán, đem nàng lóc thịt lấy m.á.u, chế thành mỹ nhân cổ.

Hô Diên Ngọc tính tình âm tình bất định, tuyệt đối kẻ dễ đối phó. chung quy vẫn là nam nhân, mà là nam nhân thì sẽ gục ngã nữ nhân.

Ta dụng tâm toan tính xem nên câu dẫn thế nào, mang theo một bụng mưu mô chìm hôn mê.

Sau đó, mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ.

Trong mộng, biểu tỷ bồn chồn lo âu, c.ắ.n móng tay lẩm bẩm:

“Không đúng, đúng… Đời rõ ràng là của , Hô Diên Ngọc là của , là của !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-nhu/1.html.]

“Sao vẫn là Phương Nhứ Nhiên? Dựa là nàng !”

“Phương Nhứ Nhiên, ngươi đừng hòng gặp Hô Diên Ngọc!”

Nàng gào thét lao về phía , khuôn mặt dữ tợn như ác quỷ, dọa giật thảng thốt, bừng tỉnh giấc.

Nói là mơ, nhưng giấc mơ quá đỗi chân thật. Ta đưa tay lau mồ hôi lạnh trán.

Thật nực , ngay cả trong mơ, nàng cũng tranh giành đồ với .

Ta bỗng nhiên vô cùng mong đợi gặp Hô Diên Ngọc, hận thể lập tức nhào lòng . Ta khiến trở thành bề váy . Ta sẽ dùng thiết kỵ của để san bằng Đại Tề, dùng lưỡi đao nhuốm m.á.u của để rửa sạch Đông Cung.

Những kẻ khinh rẻ , nh.ụ.c m.ạ , phụ bạc , một kẻ cũng đừng hòng trốn thoát.

Chu Yến Thu dùng để đổi lấy thái bình ? Ta cứ quậy cho trời long đất lở, triều đổi đại mới cam lòng!

4.

Ta , biểu tỷ sẽ buông tha cho .

Trước đây Chu Yến Thu che chở, nay rời khỏi Đông Cung, chính là thời cơ nhất để tay.

Hôm đoàn qua vùng núi thì gặp mưa to bão lớn, đành tạt một ngôi miếu hoang để trú tạm. Ta ướt sũng như chuột lột, lạnh run bần bật.

“Cho ngụm rượu để ấm .”

Ta sai bảo Liên Nhạc, nhưng nàng chỉ khẩy một tiếng, lấy rượu về ngang nhiên uống cạn mặt . Nàng vốn là nha của biểu tỷ, ưa cũng là chuyện bình thường.

“Ngươi chỉ là một kẻ c.h.ế.t , thật sự coi là Thái t.ử phi ? bảo , ngươi cũng xứng !”

Bên ngoài sấm chớp ầm ầm, thời tiết quả thực thích hợp để g.i.ế.c cướp của. Quăng xác xuống lớp bùn lầy, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Mười sáu đồng hành cùng , bộ đều lấy mạng trong đêm nay để mang về báo công lĩnh thưởng với biểu tỷ.

Đáng tiếc … trong rượu pha sẵn nhuyễn cân tán.

Nhìn bọn chúng ngã rạp la liệt, rút cây kéo vàng hồi môn , đ.â.m từng nhát một chút do dự. Đợi đến khi biểu tỷ nhận tin tức mà phái thăm dò, thì e là yên vị trong địa bàn của Hô Diên Ngọc .

Người bê bết m.á.u. Cảm giác sợ hãi khi g.i.ế.c khiến dày cuộn trào buồn nôn, mùi m.á.u tanh trong khí căm hận chính : thể độc ác, nhẫn tâm đến mức ?

dựa cứ mãi thớt?

Ta tự trấn an đôi bàn tay đang run rẩy. Ta hiểu rằng, chuyện g.i.ế.c , một khi bắt đầu thì thể dừng nữa. Nếu nhất định liều một phen sống mái, thì thôi, cứ sống tiếp, những kẻ khác c.h.ế.t .

5.

Ba tháng , ở ngoại thành, gặp đội ngũ đón dâu do Hô Diên thị phái tới.

Chẳng ai thấy bộ dạng nhếch nhác của gì kỳ lạ, bởi đường hòa vốn đầy rẫy hiểm nguy, chuyện gì cũng thể xảy . Chỉ cần tín vật vẫn còn là .

Ngày gặp Hô Diên Ngọc, thảo nguyên đang thổi một trận gió lớn. Ta chui khỏi kiệu, trâm cài đầu gió thổi bay lả tả, mái tóc rối tung nhảy múa trong gió, thoạt chẳng khác nào một kẻ điên.

Hô Diên Ngọc lưng con tuấn mã cao lớn. Hắn sầm mặt, lạnh nhạt quan sát trò đang diễn .

Công t.ử chốn kinh kỳ đa phần đều nho nhã thư sinh, thích phe phẩy quạt, chơi ngọc khí, chỉ thích ru rú trong phòng hát hoặc ngâm hoa thưởng nguyệt. Kẻ nào kẻ nấy da dẻ mịn màng, còn yêu cái hơn cả nữ nhi.

Hô Diên Ngọc thì khác. Hắn ngược sáng ánh hoàng hôn, đến cả cái bóng cũng mang theo hào quang của kẻ bề . Thân hình cường tráng, bờ vai rộng và vòng eo săn chắc tạo thành một hình tam giác ngược tuyệt . Trên toát vẻ dã tính thô mộc, kết hợp với khuôn mặt lãnh khốc, trông như một con báo gấm mang giá trị chiêm ngưỡng cực cao.

Thư Sách

Ta đột nhiên , vẻ mặt của khi động tình trông sẽ mê hồn đến mức nào.

Ông trời thật sự công bằng, những gì nhất đều dành hết cho . Chỉ điều, Hô Diên Ngọc thứ đều , duy chỉ việc thích . Ta sự thiếu kiên nhẫn trong mắt .

“Những kẻ theo c.h.ế.t hết , ngươi vẫn sống nhăn răng thế ?”

Cái miệng đẽ của phun những lời thật sự dễ chút nào. Ta tùy ý b.úi gọn mái tóc dài gáy, khẽ nhếch khóe môi. Chu Yến Thu từng , dáng vẻ khi là câu nhân nhất.

“Người đời là thần nữ chuyển thế, xem , cũng chút may mắn .”

“Thần nữ…” Hắn lạnh nhạt nhai hai chữ , vẻ còn khó chịu hơn ban nãy. “Rửa ráy sạch sẽ tối nay đưa sang cho lão già.”

Lão già?

Ta giật thót .

Hô Diên Ngọc lười giải thích thêm nửa lời. Không đợi lên tiếng hỏi, đầu ngựa phóng v.út , để một trận cát bụi hắt thẳng mặt .

Đi theo là một cô nương, cách ăn mặc hẳn là con cái quý tộc. Nàng buông lời châm chọc, nhiệt tình giải đáp thắc mắc cho :

“Thái t.ử phi đúng ? Theo cách của Trung Nguyên các ngươi, loại đàn bà kẻ khác dùng qua như ngươi gọi là 'giày rách' đúng ? Một chiếc giày rách mà cũng dám mơ tưởng tới biểu ca .”

Nàng nhướn đôi lông mày rậm, vung v.út tiếng roi vang dội.

“Không ai cho ngươi , ngươi gả, là lão Thiền Vu ?”

6.

Bộ tộc Hô Diên đòi lấy biểu tỷ, là mượn thần lực của nàng để cứu sống lão Thiền Vu đang thoi thóp. Danh hiệu "Thần nữ" truyền quá vang dội, quá xa xôi .

Lão Thiền Vu giường chỉ còn thoi thóp một thở, quỳ trong trướng tụng kinh cầu phúc cho lão. Trước khi lão c.h.ế.t, bắt buộc tóm Hô Diên Ngọc, nếu , kết cục của sẽ thê t.h.ả.m.

Đêm hôm đó tiệc lửa trại, các quý tộc đang say sưa ca múa, thừa dịp vắng liền lẻn lều của Hô Diên Ngọc. Ánh lửa mờ ảo chiếu lên đủ loại trân bảo, địa bàn của còn xa hoa hơn cả Đông Cung.

Vài tỳ nữ đang chuẩn nước tắm nóng hổi cho . Hô Diên Ngọc ưa sạch sẽ, mỗi ngày sáng tối đều nhất định tắm rửa.

Đợi bọn họ lui , từ trong góc tối bước , trút bỏ y phục từng kiện một, nhấc chân bước thùng nước. Nước ấm cơ thể thư giãn vô cùng… Ta mơ màng tựa thành thùng gỗ, chỉ một lát , thấy tiếng bước chân bên ngoài trướng.

Là Hô Diên Ngọc, và cả nha đầu thích bám đuôi nữa.

“...Biểu ca, phụ tính tình cương trực, ông cố ý chống đối , cũng giành vương vị với …”

“Biểu ca, thích , gả cho …”

Cô nương thảo nguyên thật to gan bộc bạch tình cảm.

“Hồ Nhã.”

Giọng Hô Diên Ngọc vang lên chậm rãi, lạnh lùng cứng rắn.

“Từ khuôn mặt đến vóc dáng, từ cử chỉ đến tính cách, ngươi chẳng điểm nào hợp khẩu vị của cả.”

“Cút .”

Bị kẻ thích bám lấy, quả thực phiền phức.

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận