A DIÊU

9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta vẫy tay với nàng:

 

“Đi nhanh lên, đừng lề mề.”

 

Đợi nàng , nụ mặt thu .

 

“Xuân Oanh, tra thử xem gần đây Thừa Ân Hầu ăn gì, ở kinh thành mấy chỗ sản nghiệp, qua với những ai, nợ bạc của ai, chịu hàng của ai.”

 

Xuân Oanh ngẩn :

 

“Phu nhân, định……”

 

“Hắn thể tra sổ của , thể tra của ?”

 

Ta ,

 

“Người ăn một câu, mua bán thành thì còn tình nghĩa. nghĩa, thì đừng trách nhân.”

 

Xuân Oanh lĩnh mệnh rời , bước chân nhanh.

 

Ta dựa cột hành lang, những cuốn sổ đang phơi trong sân, trong lòng tính toán bước tiếp theo.

 

Tối hôm đó khi dùng bữa, Dung Chiêu đối diện , đũa gắp thức ăn, mãi đưa miệng.

 

“Sao ? Không hợp khẩu vị?”

 

Ta hỏi nàng.

 

“A Diêu tỷ tỷ, chuyện hôm nay là xử lý ……”

 

“Ngươi sai gì cả. Ba đại nam nhân chặn đường một cô nương, đó là bọn họ vô giáo dưỡng.”

 

mà...”

 

cái gì? Có là ngươi gây phiền phức cho ?”

 

Ta đặt đũa xuống, nàng,

 

“Dung Chiêu, với ngươi một câu. Những việc ngươi trong phủ , bất luận là chạy tình báo cho Quốc Công gia giúp tra nội tình Thừa Ân Hầu, đều là đang bảo vệ cái nhà .”

 

9

 

“Người bảo vệ cái nhà xảy chuyện, , thì ai ?”

 

Dung Chiêu cúi đầu, vành mắt đỏ lên, cô nương nước mắt còn dồi dào hơn nước sông ở bến vận tải nhà .

 

“Đừng nữa, ăn cơm .”

 

Ta gắp một miếng thịt kho đỏ cho bát nàng:

 

 “Khóc nhiều mắt sẽ sưng, mai ngoài việc sẽ .”

 

Nàng hít hít mũi, ngoan ngoãn ăn miếng thịt đó.

 

Xuân Oanh bên cạnh hai chúng , lẩm bẩm một câu: “Phu nhân đối với Dung cô nương còn hơn đối với .”

 

“Ngươi ăn thịt kho ?”

 

“Ăn !”

 

“Vậy thì tự gắp một miếng là xong .”

 

Xuân Oanh vội vàng gắp liền hai miếng.

 

Dung Chiêu “phụt” một tiếng , nước mắt còn đọng mặt, lúc lên ngốc .

 

Nửa tháng , Xuân Oanh đặt mặt một danh sách sản nghiệp của Thừa Ân hầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-dieu-aohe/9.html.]

 

Ta xem qua một lượt, khóe miệng chậm rãi cong lên.

 

Thừa Ân hầu ở kinh thành ba sản nghiệp lớn: một cửa hàng lụa, một tiệm lương, một hiệu cầm đồ.

 

Nguồn hàng của ba nơi , hai nơi liên quan đến vận tải đường thủy.

 

Mà vận tải đường thủy ở kinh thành, hừ, đó chính là địa bàn của Tuân gia chúng .

 

“Xuân Oanh, gửi cho đại ca một bức thư, bảo từ từ dời hàng hai tuyến của Thừa Ân hầu phía , cần cắt, chỉ cần kéo dài. Kéo một hai tháng, khiến cửa hàng lụa và tiệm lương của đều nhập hàng.”

 

“Như ……”

 

“Hơi cái gì? Chẳng qua là sắp xếp thương nghiệp bình thường mà thôi. Thuyền vận tải vốn chỉ bấy nhiêu, ưu tiên khách quen , Thừa Ân hầu khách quen của nhà .”

 

Lần Xuân Oanh , đến mức tâm lĩnh thần hội.

 

Đại ca nhận thư, hôm hồi âm, còn tuyệt hơn dự liệu.

 

Không chỉ đẩy hàng của Thừa Ân hầu , còn tiện tay lôi kéo luôn thương nhân vải thượng nguồn của cửa hàng lụa của .

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Thượng nguồn cắt mất một nửa nguồn cung, hạ nguồn vận tải xếp hàng, cửa hàng lụa của Thừa Ân hầu kẹp hai đầu. Chưa đến một tháng, đơn hàng tồn đọng chất thành núi, mấy khách lớn đều chạy sang nhà khác.

 

Bên tiệm lương còn t.h.ả.m hơn, đúng lúc mùa nhập kho lương thực mùa hè, cửa hàng của nhập lương mới, chỉ thể lấy lương cũ chống đỡ, Kinh Triệu phủ tra xét một .

 

Hôm của Kinh Triệu phủ đến tra cửa hàng, Dung Chiêu đang việc trong thành, tận mắt thấy quản sự của Thừa Ân hầu mấy sai dịch áp giải phạt cửa tiệm.

 

Nàng trở về kể cho , khóe miệng cong lên một độ cong, đầu tiên thấy mặt nàng biểu cảm như .

 

“A Diêu tỷ tỷ, thủ đoạn ăn của tỷ…còn nhanh gọn hơn cả dùng đao.”

 

“Đao thương sẽ thấy m.á.u, tiền bạc thương thấy m.á.u.”

 

Ta lật sang một trang sổ sách: “Loại như Thừa Ân hầu, đ.á.n.h một cái tát tác dụng, đ.á.n.h túi tiền của , còn đau hơn bất cứ thứ gì.”

 

Dung Chiêu , bỗng nhiên nghiêm túc một câu: “Tỷ tỷ, dạy .”

 

“Dạy ngươi cái gì?”

 

“Dạy xem sổ.”

 

Ta ngẩng đầu nàng, cô nương luyện đao lúc nghiêm túc trông giống hệt một đứa trẻ mới nhập học ngay ngắn trong tư thục.

 

“Được thôi, từ ngày mai ngươi theo cùng xử lý sổ sách, học cách phân biệt giá lương tăng giảm, học cách một vụ mua bán là lời lỗ.”

 

Dung Chiêu gật đầu đồng ý, từ ngày đó trở mỗi buổi chiều đều đến viện của cùng đối chiếu sổ sách.

 

Nàng học nhanh, độ nhạy với con còn cao hơn cả Xuân Oanh, lẽ là thói quen luyện từ việc mật thám, đặc biệt chú ý đến chi tiết.

 

nàng giúp đối chiếu một đơn mua sắm y phục mùa đông, đột nhiên chỉ một dòng :

 

“Tỷ tỷ, giá bông của lô cao hơn bình thường, tháng ở phía tây thành thấy báo giá của cùng một trang bông, thấp hơn chỗ hai phần.”

 

Ta ghé xem, nàng sai.

 

“Con mắt thật tinh.”

 

Ta khoanh tròn dòng chữ đó: “Đơn do Vương Toàn xử lý, xem dọa đủ .”

 

Dung Chiêu chút lo lắng : “Vương Toàn khi nào……”

 

“Không . Hắn tham đều là tiền nhỏ, đến mức bán . loại thường xuyên gõ nhắc một chút, thì sẽ càng tham càng lớn.”

 

“Tỷ tỷ xử lý những việc , dường như tốn sức chút nào.”

 

“Việc tốn sức tốn hết trong đầu , lúc tự nhiên sẽ nhẹ nhàng.”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận