Ngày thứ ba nhập môn, t.ử mới của các phái thể đến Nhiệm Vụ Đường để nhận phúc lợi. Đối với t.ử nhập môn một năm, họ buộc đến Nhiệm Vụ Đường nhận nhiệm vụ lấy điểm tích lũy, điểm dùng để quy đổi linh thạch và các tài nguyên khác.
Trong một năm thể xem là thời gian trưởng thành mà tông môn dành cho t.ử.
Đây là đầu tiên Tần Thù đến Nhiệm Vụ Đường, Hòa Hinh chỉ tay về phía kiến trúc khác ngay bên cạnh và : “Nhiệm Vụ Đường và Truyền Công Đường kế , khi ngươi dẫn khí nhập thể thành công thì cứ đến thẳng đó là .”
Tần Thù: “???”
Nơi xa lạ, nàng chắc như đóng đinh rằng từng đặt chân tới đây bao giờ.
nếu đây là Truyền Công Đường, nơi nàng đến hôm qua là chốn nào!?
Trong lòng Tần Thù đầy rẫy nghi hoặc, nếu bảo nàng nhầm chỗ, thì giải thích thế nào đối với những kết ấn và kiếm pháp nền tảng mà nàng học đây?
Dẫu trong lòng nàng hàng vạn câu hỏi vì , nhưng lúc bấy giờ chỉ đành nhẫn nhịn im lặng.
Trong sách dạy, ngay thẳng, gì nấy thường sống nổi quá ba tập.
Tần Thù theo Hòa Hinh Nhiệm Vụ Đường, sư tỷ ở đó bảo các nàng cầm lệnh bài ấn lên phù văn, khay gỗ mặt sẽ tự động xuất hiện vật phẩm dành cho các nàng.
Mười viên linh thạch hạ phẩm, một bình Bổ Linh Đan, ngoài còn thêm một bình Tẩy Trần Đan.
Hòa Hinh cầm lấy phần của , khẽ “á” một tiếng, ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi: “Sư tỷ, xuất hiện thêm một bình thế ?”
Thư Huỳnh giải thích: “Đó là Tẩy Trần Đan, các tông phái khác , đây là phúc lợi mà lão tổ tông của Đan tông tặng cho các t.ử mới nhập môn đấy. Sử dụng Tẩy Trần Đan khi Trúc Cơ sẽ tác dụng gột tẩy cả cơ thể, cơi như trợ giúp các một tay con đường tu hành .”
Cũng chỉ Đan tông mới giàu hào sảng như , một bình sứ chứa tới ba viên Tẩy Trần Đan, mỗi viên đem bán thể đổi hẳn hai mươi linh thạch hạ phẩm.
Thế nhưng bọn họ đều là t.ử ngoại môn, đủ tư chất, thứ cầu còn , ai dại mà đem đổi lấy linh thạch cơ chứ?
Tần Thù cũng bắt chước động tác của Hòa Hinh lúc nãy, nhận lấy phần của .
Nàng nắm c.h.ặ.t bình sứ tay, trong lòng thầm vui sướng, chợt Hòa Hinh cạnh hỏi thêm một câu: “Sư tỷ, khi dùng Tẩy Trần Đan , điểm linh căn tăng lên ?”
Lời dứt, Tần Thù lập tức vểnh tai lên ngóng.
Thư Huỳnh lắc đầu, đáp: “Không, điểm linh căn là thứ thể đổi . các vốn sống ở phàm trần, ăn ngũ cốc tạp lương nên nhiều tạp chất tích tụ trong cơ thể, điều khiến việc kết nối với linh khí trời đất trở nên khó hơn. Công dụng của Tẩy Trần Đan là thanh tẩy tạp chất trong cơ thể và giúp các hấp thụ linh khí mà thôi.”
Nghe , Hòa Hinh ủ rũ hẳn , Tần Thù cũng thầm thở dài trong lòng.
nàng thông suốt ngay rằng nếu đời thật sự một loại đan d.ư.ợ.c giúp tẩy linh căn, thì dù chỉ tăng một chút thôi cũng là bảo vật vô giá, thể nào tùy tiện phát cho bọn họ .
Đối với những t.ử thuộc tính linh căn thấp như bọn họ, tăng thêm một hai điểm linh căn sơ thì vẻ ảnh hưởng gì lắm, nhưng hãy vị thiên tài linh căn Hỏa chín mươi chín điểm lúc nhập môn mà xem, nếu đó thêm một điểm thôi thì trở thành linh căn Thiên , tu luyện thêm một thời gian thì chẳng khác nào một ngày nghìn dặm cả.
Tần Thù thừa nhận bản đố kỵ, nàng cũng thầm thề rằng, một ngày nào đó, nàng nhất định tìm cho bằng một món bảo vật thể tẩy linh căn. Nếu ông trời cho nàng sống một đời, nàng thể một tên phế vật mãi , liều một phen.
Sau khi nhận phúc lợi, cả hai dùng bữa sáng cùng , Tần Thù còn cuốn gói hai cái màn thầu và linh quả về.
Hòa Hinh thấy bèn tò mò hỏi: “Ngươi vẫn ăn no ?”
Tần Thù mỉm đáp: “Ngày nào cũng tới lui để dùng bữa tốn thời gian quá, nên đem về ăn luôn.”
Dù Hòa Hinh cũng chỉ là một cô bé, nàng thể ngờ chăm chỉ đến mức ? Ngay cả thời gian ăn cơm cũng tiết kiệm cho bằng .
nàng hiểu ngay, gật đầu với vẻ mặt đầy nghiêm túc: “Ngươi , đúng là tốn thời gian thật, để lấy thêm hai cái màn thầu, quyết tâm gắng gượng đến lúc dẫn khí nhập thể mới ngoài.”
Tần Thù: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-10-dung-la-mot-su-hieu-lam-tot-dep.html.]
Nàng cúi đầu hai cái màn thầu tay, chợt cảm thấy hình như ít.
“Giá mà tông môn phát Tích Cốc Đan thì mấy.” Tần Thù khẽ lẩm bẩm một câu.
Hòa Hinh cầm bốn cái màn thầu , đúng lúc thấy câu , bèn nàng: “Trong tay chúng đang linh thạch, đợi năm ngày đến chợ phiên mua là , chắc chắn bán thôi mà.”
Tần Thù gật đầu, đó tạm biệt Hòa Hinh.
nàng trở về ngay mà nương theo bậc thang lên núi.
Nàng vẫn cái nơi gọi là “Truyền Công Đường” mà hôm qua Duệ Minh dẫn nàng tới để xem thử, chẳng lẽ nàng nhầm đường thật?
Tuy nhiên nàng mới nửa đường chặn .
“Kẻ nào!” Hai bóng mặc áo xanh xuất hiện bậc thềm, tay lăm lăm pháp khí.
Tần Thủ sững , theo bản năng lùi một bước, chắp tay : “Hai vị sư , là t.ử ngoại môn Tần Thù, chỉ là tình cờ ngang qua đây…”
Lời còn dứt cắt ngang: “Nơi là cấm địa của Đan tông , bất kể ngươi là kẻ nào, nếu thủ lệnh của tông chủ thì đều dừng bước!”
Tần Thủ thấy giọng điệu của họ mấy thiện cảm, bèn vội vàng lùi thêm vài bước, cung kính hành lễ: “Đi ngay, ngay đây.”
Nàng chuồn lẹ, chỉ sợ lỡ chậm chân một chút sẽ phát hiện nàng xâm nhập cấm địa.
Đến nước , nàng cũng hiểu , nơi hôm qua nàng đến chẳng là Truyền Công Đường gì cả, chắc hẳn Duệ Minh dẫn sai chỗ.
chuyện cũng thể trách Duệ Minh , kết ấn mà nàng học ngày hôm đó quả thực là chiêu đại sát.
Có điều danh chính, ngôn thuận, bây giờ nàng vẫn dùng đến .
Lần Tần Thù về thẳng chỗ ở của , múc sẵn hai thùng nước lạnh để dự phòng. Sau đó nàng khoanh chân xuống, đổ một viên Tẩy Trần Đan từ trong bình sứ.
Tẩy Trần Đan cũng tỏa hương d.ư.ợ.c thoang thoảng, nhưng hề sánh bằng bình đan d.ư.ợ.c vô danh của nàng.
Tần Thù ngẩng đầu nuốt viên đan d.ư.ợ.c , t.h.u.ố.c miệng tan ngay.
Một luồng hương thảo mộc thanh khiết men theo khoang miệng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, cơ thể nàng giống như vùng đất khô hạn lâu ngày chợt gặp cơn mưa rào, hấp thụ điên cuồng dưỡng chất bên trong.
Tần Thù cảm nhận gân cốt đang giãn từng tấc một, linh khí trong đan điền cũng vận chuyển trơn tru hơn hẳn, chỉ điều nàng vẫn cách nào giải quyết vấn đề linh khí vận hành một vòng vơi một chút .
lúc , cảm giác khoan khoái khiến thở hắt đột nhiên dừng . Tựa như gãi đúng chỗ ngứa, mới chút cảm giác thì hết d.ư.ợ.c hiệu ư?
Tần Thù nhíu mày bực bội, nuốt thêm một viên nữa, đó nhắm mắt điều tức, đợi đến khi uống sạch cả ba viên đan d.ư.ợ.c, nàng mới nặng nề thở một luồng khí đục, mở mắt , ánh mắt sáng rực như đuốc.
Bây giờ nàng hiểu vì tông môn phát cho mỗi ba viên đan d.ư.ợ.c , hóa đều tính toán kỹ lưỡng cả…
Tần Thù khẽ cử động, mặt nàng dường như những mảnh vụn đang rơi .
Nàng nhíu mày, đống vụn đó rơi ngày càng nhiều hơn.
Lúc nàng mới nhấc cánh tay lên , chỉ thấy da như phủ một lớp đá vôi màu xám xanh, cứng ngắc, còn tỏa một thứ mùi khó diễn tả bằng lời, giống hệt như một bãi rác ủ lên men hơn chục ngày .
Thứ đan d.ư.ợ.c nên gọi là Tẩy Trần Đan, mà gọi là Sinh Trần Đan mới đúng." Tần Thù nhảy khỏi đệm, cởi y phục cảm thán.